1967

An early summer day, a 9-year-old boy fishing with his tabby
When suddenly the sky fell down, rumbling and shaky
The boy found himself at the bottom of the pond
With shattered pieces of houses, trunks, and his tabby.

The same summer day, 200 kilometers away
A calico cat basking peacefully in the sun rays
Purring with the cry of a newborn baby girl
In a house of warmth, tranquility and grace.

Fast forward through time and through space
Through warfare and hardships, through up-and-down days
The boy and the girl have found their way together
For their own kitty cat that is growing up today.

Maastricht, 10/2018

written for my poetry class in college

không biết

(tặng mẹ con bé D, nhưng là ảnh mẹ mình)

những điều mà con không biết
kể ra chắc sẽ rất nhiều
ví như, những gì mẹ viết
ngày chờ mong con bao nhiêu

con hẳn sẽ chưa thể hiểu
những gương mặt ở quanh đây
biết bao chăm chút, thương yêu
dành hết cho con tất thảy

hoặc con sẽ không biết nếu
hôm nay thế giới không vui
chỉ cần bước qua cánh cửa
có nhau, đời lại êm trôi

hay là những đêm mất ngủ
tiếng ru nặng trĩu vành nôi
con vẫn sẽ nghe ạ ời
đêm sẽ qua, ngày lại tới

con chưa biết cất tiếng gọi
cần mẹ sẽ khóc thật to
rồi lại ăn một bữa no
ngủ giấc say là quên hết

và làm sao mà con biết
mẹ có buồn hay đang vui
có giấu gì sau nụ cười
đôi khi, cả lời mắng nhiếc

còn bao điều con chưa biết
cỏ cây, vạn vật, tuổi tên
chẳng tức giận hay nuối tiếc
giờ con chỉ biết cười hiền

kể cả khi con lớn lên
chỉ cần nói “không biết ạ”
và biết hỏi những điều lạ
có lẽ cũng đủ tiến xa

cần biết bây giờ, thực ra
đơn giản như bình sữa nóng
ấp ủ, bế bồng, chăm sóc
có mẹ sau bao đợi mong

Hà Nội, 04/2021