người ta cười với em
nụ cười chỉ còn trong ảnh
cái nắm tay từng là kiêu hãnh
giờ cũng thành mây khói thế thôi
người ta đi mất rồi
đến tận đâu
lửng lơ trôi
không ai biết
ai xót xa và ai thương tiếc
ai mặc nhiên xa cách cũng thường
người ta yêu, người ta thương
muôn dặm đường vẫn trở về ngày cũ
ai vẫn nhớ khi đã say giấc ngủ
vẫn mùa thu
những chuyến đi xa
người ta không biết em khóc oà
trước ảo ảnh hôm qua – ngày tới
dẫu chơi vơi là điều tiên đoán được
và hoang mang,
thường đến trước thảnh thơi
thì mình ơi,
đi tới đây rồi
trong lòng còn chừa chỗ cho chộn rộn
vẫn có hôm nay cho mình từ tốn
em mong mình còn
nhiều hơn chỉ một nụ cười
Hà Nội, 10/2021
–
the last thing I wanna see when crying in fear of losing you is an old picture with my deceased ex









