vẫn còn chứ

người ta cười với em
nụ cười chỉ còn trong ảnh
cái nắm tay từng là kiêu hãnh
giờ cũng thành mây khói thế thôi

người ta đi mất rồi
đến tận đâu
lửng lơ trôi
không ai biết
ai xót xa và ai thương tiếc
ai mặc nhiên xa cách cũng thường

người ta yêu, người ta thương
muôn dặm đường vẫn trở về ngày cũ
ai vẫn nhớ khi đã say giấc ngủ
vẫn mùa thu
những chuyến đi xa

người ta không biết em khóc oà
trước ảo ảnh hôm qua – ngày tới
dẫu chơi vơi là điều tiên đoán được
và hoang mang,
thường đến trước thảnh thơi

thì mình ơi,
đi tới đây rồi
trong lòng còn chừa chỗ cho chộn rộn
vẫn có hôm nay cho mình từ tốn
em mong mình còn
nhiều hơn chỉ một nụ cười

Hà Nội, 10/2021

the last thing I wanna see when crying in fear of losing you is an old picture with my deceased ex

nhờ có em

niềm vui này nhờ em hết
mỗi khi có em gần bên
đến bây giờ anh mới biết
bình yên trong nụ cười em

cũng nhờ em, là nét đẹp
anh không tự thấy bao giờ
nhất là khi đưa tay sờ
thấy mũi to kinh khủng khiếp

nhờ em mà anh đặc biệt
có trời mới biết bấy lâu
anh vẫn thường hay ao ước
được là đặc biệt của nhau

em cho anh biết tình yêu
đặt vào tim anh vừa vặn
được yêu em, ôi chắc hẳn
điều tuyệt vời nhất anh từng

em làm anh thấy dễ thương
dẫu biết thương đâu hề dễ
thật dễ thương, khi có thể
dễ thương với người anh thương


Đây là bản dịch của lyrics bài hát ở phần cuối truyện All The Bright Places (Jennifer Niven). Đọc truyện đến phần này, hay xem phim đến đoạn cuối (dù tiếc là trên phim không có bài hát này), mình đều khóc. ATBP, cả phim và truyện, cho mình những cảm xúc rất đặc biệt. Mình dịch bài này theo một cách mình nghĩ là phù hợp với nhân vật, và với những cảm nhận của mình cả khi đọc/xem, và xoay quanh ATBP nói chung.

Bản gốc thì đây:

You make me happy,
Whenever you’re around I’m safe inside your smile,

You make me handsome,
Whenever I feel my nose just seems a bit too round,

You make me special,
and God knows I’ve longed to be that kind of guy to have around,

You make me love you,
And that could be the greatest thing my heart was ever fit to do,

You make me lovely,
and it’s so lovely to be lovely to the one I love.

To all the Finches that we know and adore
Hà Nội, 9/2021

gửi anh

em sẽ viết thư cho anh
mỗi ngày một lá
viết cho anh ngày xanh nắng hạ
viết cho anh hối hả mùa sang
trang nào cũng toàn thương với nhớ ngập tràn
(chắc anh sẽ thấy em sến cực)

hoặc chỉ đôi dòng thơ một ngày cũng được
để anh biết ân cần này là có thực
mình đâu cần phải mơ
bài thơ hai dòng
đen đường hai cốc
mâm cơm hai đôi đũa
đi ra đi vào hai đứa
có đôi

còn ý tứ thì còn viết vậy thôi
anh giữ hộ em, kẻo nhạt lời phai mất

Hà Nội, 8/2021

nghe máy đi (2)

(viết tiếp nghe máy đi, vì lúc nào tôi cũng muốn nhấc máy lên gọi cho đúng một người)

điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh

ôm một cái,
lại ngon lành
bao nhiêu mệt nhọc hoá thành mây bay

giá mà chỉ một với tay
chạm mùi hương cũ trong ngày ủi an

nhớ thương nào kể mấy lần
bất an cũng chỉ có ngần ấy thôi

đầu dây cất tiếng trả lời
“thôi, không cần gọi,
nhớ rồi,
vẫn đây”

Hà Nội, 8/2021

bỏ phí

mình bỏ phí một cơn mưa
khi trời sẩm tối mà chưa về nhà
chưa kịp rong ruổi la cà
rồi hôn một cái, thế là
ướt mưa!

phí hoài một giấc ngủ trưa
không người nằm cạnh cho vừa vòng ôm
nghe mưa kể chuyện ôn tồn
nghe mình cựa quậy,
và không nói gì

nhiều điều đã lỡ, thôi thì
vẫn còn tay nắm tay ghì trong tay

Hà Nội, 7/2021

bận

hôm nay không hẹn được
chắc là bạn bận rồi
dù trong phòng quanh quẩn
thì cũng là bận thôi

bận một hơi hít sâu
và thở ra đều đặn
bận ngồi cho ngay ngắn
cố gắng không gục đầu

ngủ thật lâu một đêm
êm đềm không mộng mị
dịu lại những suy nghĩ
thế cũng là bận mà!

bận đi vào đi ra
ăn đủ ngày ba bữa
với tay mở cánh cửa
thấy trời nay đẹp hơn

bận bỏ qua cô đơn
tạo cuộc hẹn ngày mới.

tôi thì vẫn luôn rỗi
chỉ bận thương bạn thôi!

Hà Nội, 6/2021

cùng

ngày mình đi cùng nhau
ắt hẳn là ngày rất đẹp
mình thôi nói những điều chật hẹp
(xin nghỉ phép thì cũng đã nộp rồi!)
ngày đẹp trời, cứ phóng đi thôi
đường dài mấy,
cùng nhau,
vẫn là dễ chịu

đi cùng nhau
hết những buổi chiều
cạnh nhau lúc nào cũng thấy như thứ sáu
em sẽ không càu nhàu gắt gỏng
vì một cái email
còn mải mê rong ruổi lêu hêu
và say sưa mấy lời thủ thỉ

ngày nào đó
mình sẽ cùng đi
chuyến du lịch không cầm theo laptop
không liên miên cuộc gọi và hội họp
thật thảnh thơi như đang ở nhà mình

mỗi lần cùng nhau
lòng vui như viên đá rung rinh
trong đáy cốc
đón dòng cà phê mát
lách-tách-tách reo mừng thành điệu nhạc
cơn khát mềm tan
trên môi ngọt ung dung

cứ thản nhiên lặng lẽ đi cùng
đi cho hết những lưng chừng vụng dại

Hà Nội, 6/2021

hơn mọi khi

có những ngày rầu lòng hơn mọi khi
nêm nếm mấy vẫn thấy mình vô vị
chỉ mong giấc say sưa không mộng mị
tay nắm tay và không nghĩ ngợi gì

có những ngày nhớ anh hơn mọi khi
bài nhạc quen bật to lên một tí
vờ như vẫn ôm ấp và thầm thì
vài ước muốn nép trong lòng giản dị

Hà Nội, 6/2021

nghe máy đi

“a lô?”
“anh ngố!
về đi,
em chờ”

về thôi, mưa hắt kính mờ
về nhanh kẻo lại ngẩn ngơ quên đường

về căn phòng ngát thơm hương
xót xa mấy, vẫn thân thương,
cũng đành

về thu vén lại ngọt lành
đặt lên môi ấm,
lại thành câu ca

hồi chuông đổ đến lần ba
điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh

Hà Nội, 05/2021

phố

(viết cho Little May’s)

phố em về, lưng chừng nước lũ
bàn tay anh ấp ủ những cơn mơ
bàn tay phơi phong, quét dọn, kê đồ
bàn tay ấm đón em về ngày ấy

phố ngày sau nắng vẫn lên đầy
vạn niềm may về trong tim an trú
cuộc tình mới giữa lòng phố cũ
cuộc tình ru trong những khung hình

anh cười hiền sau ống kính lặng thinh
bắt được nét tình thơ trong phố
dạo chơi dưới bầu trời thương nhớ
rạng rỡ em, sau những chặng đường xa


mấy mùa giông bão cũng qua
mấy ai ở lại, dựng nhà, xây mơ

Hà Nội, 05/2021