em cách bài thơ đúng một nỗi buồn
một giận hờn, hay nôn nao cũng được
bèn thi đua xem cái gì tới trước
những câu từ, hay đùa cợt vô tri
có nhớ em im lặng mấy khi
giả ngu si sau những lời thủng thẳng
chỉ còn trên tóc thơm già mùi nắng
sẽ gửi theo về sau những chuyến đi
dẫu bao lần tặc lưỡi,
ừ thì,
chữ nghĩa vu vơ,
lấy gì mà giữ chặt
còn lại đây – như thường khi – lời nhắc
anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?
Brighton, 4/2023




