điềm nhiên nở

mua hoa ngày ta thấy đẹp
nhắn lời yêu khi thấy thương
và tối nay đứng trước gương
thấy mình đẹp hơn một chút
vẫn mạnh mẽ như mọi lúc
dẫu không miết mải đấu tranh
chẳng cần đợi lúc tôn vinh
mới biết hết mình săn sóc
ta không đếm ngày mệt nhọc
để quý thêm bữa cơm vui
ta cần nhiều đắm say thôi
cho đoá hoa điềm nhiên nở

Brighton, 3/2023

hết Tết chưa?

Tết còn mãi trong cây lá xanh ngời
trong tốt tươi bố đắp bồi vun xới
Tết thơm lừng trong nồi xôi mới thổi
quanh năm mẹ không để ai đói bao giờ

Tết theo cùng suốt những đón đưa
trên vỉa hè Tống Duy Tân châm thuốc
Tết ở lại trong chiếc áo anh từng khoác
và cái hôn buổi tối mùng hai

ôi ngóng trông biết mấy là dài
chẳng phải chưng diện mấy ngày là hết
không đếm mùng để biết là còn Tết
Tết tròn-lành trong từng phút ung dung

Brighton, Tết 2023

mình

thực ra em cũng mong
rằng mình sẽ biết thừa nhận
là đôi khi mình cũng thấy lạnh
và cần nhiều hơn một cái ôm

rồi sẽ có những hôm
một ngày chỉ ăn hai bữa
nếu cuối buổi nghe lòng mềm rũ
mình cũng đừng thấy ngại nói ra

đời mình có khi rộn rã tiếng ca
cả những ngày lặng im cùng tột
khi không muốn cất lời thưa thốt
điện thoại vẫn sáng lên một dòng tin

mình chẳng có gì nhiều cho ai xin
nhưng em cũng mong đến lúc mình biết nhận
ô cửa đóng gặp chiếc chìa vừa vặn
mình sẽ mở lòng sẵn sàng (bị) thương

cái ôm hằng ngóng trông
món ăn luôn chờ đợi
tin nhắn mình mong mãi
yêu thương từng xa xôi
đều ở đây hết cả
anh ơi!
đều ở đây dẫu vất vả ngược xuôi
mình vẫn mong chờ ngày rạo rực
dám thu về phía mình hạnh phúc
vẫn ở đây cho mỗi mình thôi

vẫn ở đây tất cả,
anh ơi

Brighton, 11/2022

ngày đẹp trời

ngày trời đẹp như ngày hôm nay
không phải ngày nói lời nuối tiếc
ngày nhìn lên thấy trời xanh biếc
nhìn cạnh bên thấy mắt em cười

ngày yên trôi theo những ngủ vùi
và phấp phỏng nỗi vui không biết trước
ngày hân hoan những không tên rạo rực
thản nhiên mừng gió mới rộng lòng

nếu hôm nay nghĩ vẫn chưa xong
câu chuyện ước là không đoạn kết
mai thức giấc lại cùng đi tiếp
rồi ngày nào cũng đẹp cả thôi

Hà Nội, 4/2022

có đôi

hai bàn chải đặt trong cốc sứ
hai đôi giày gác cửa hong khô
trên mắc treo hai áo khoác to
hai chuông báo thức, hôm nay tắt một

cà phê sáng đủ hai ly, vừa ngọt
và mâm cơm bát đũa cũng sắp đôi
ở yên trong hai tiếng thở nhẹ hơi
hai lóng ngóng cuộn tròn hai bỡ ngỡ

cô với đơn,
hai chữ không đến nữa
không len vừa giữa hai ấp ôm

Hà Nội, 22022022

đi hết Hà Nội cùng nhau

thức dậy Nam Từ Liêm
lên Ba Đình làm việc
trưa chạy sang Hoàn Kiếm
mua đồ về Long Biên

thịt xiên ở Đống Đa
(không phải ở Đội Cấn!)
cà phê quận Hai Bà
hoặc phố Hàng thẳng tiến

Thanh Xuân có gà viên
gà rán thì Cầu Giấy
Hồ Tây không gì mấy
ngoài những hôm nhiều tiền

ai hồ hởi luyên thuyên
ai chạy xuyên Hà Nội
ai lặng im chờ đợi
ai mơ mộng không tên

ai gì? cài mũ nhanh lên!
lên xe ôm chặt những quen thân này

thế thôi là đủ,
mỗi ngày…

Hà Nội, 2/2022

vài niềm vui nhỏ

lắm khi giữa vạn người dưng
cất cao giọng nói nở bừng tiếng vui
chẳng bằng chỉ chúng mình thôi
tỉ tê ôm ấp những lời dịu êm

nhiều lần ai nấy ngước xem
vinh quang tất cả đều thèm khát đây
chẳng bằng nắm siết bàn tay
hân hoan chiến thắng nhỏ ngày hôm nay

nhiều khi chữ nghĩa dông dài
mải mê kể lể, miệt mài gửi thưa
chẳng bằng một chữ – rất vừa
lấp trong lòng chỗ trống chưa viết gì

dẫu sao, ta có nhau vì
niềm vui xây bởi những gì nhỏ thôi

Hà Nội, 1/2022

tặng các bạn học viên của mình tại MỞ
, lấy cảm hứng từ bài này của Tùng

bạn ngồi yên vì điều gì?

một cuốn sách hay
một khay bánh mới
một ngày đang tới
ngồi xuống đây chơi

hay việc chưa vơi?
deadline vô kể?
có cà phê rồi
cứ ngồi yên nhé!

lắng lo, dẫu bé
ngẩn ngơ một ngày
và may mắn lắm
an yên một đời

bật một trò chơi
châm một điếu thuốc
cơn mưa trút nước
lại ngồi yên nghe

mong sớm mai sẽ
ngồi yên xe mình
ngồi yên nghe kể
một câu chuyện tình

ai nào toan tính
may được thảnh thơi
còn yên-ngồi được
thì ngồi yên thôi

Hà Nội, 8/2021
(viết trong những ngày giãn cách xã hội
)

không biết

(tặng mẹ con bé D, nhưng là ảnh mẹ mình)

những điều mà con không biết
kể ra chắc sẽ rất nhiều
ví như, những gì mẹ viết
ngày chờ mong con bao nhiêu

con hẳn sẽ chưa thể hiểu
những gương mặt ở quanh đây
biết bao chăm chút, thương yêu
dành hết cho con tất thảy

hoặc con sẽ không biết nếu
hôm nay thế giới không vui
chỉ cần bước qua cánh cửa
có nhau, đời lại êm trôi

hay là những đêm mất ngủ
tiếng ru nặng trĩu vành nôi
con vẫn sẽ nghe ạ ời
đêm sẽ qua, ngày lại tới

con chưa biết cất tiếng gọi
cần mẹ sẽ khóc thật to
rồi lại ăn một bữa no
ngủ giấc say là quên hết

và làm sao mà con biết
mẹ có buồn hay đang vui
có giấu gì sau nụ cười
đôi khi, cả lời mắng nhiếc

còn bao điều con chưa biết
cỏ cây, vạn vật, tuổi tên
chẳng tức giận hay nuối tiếc
giờ con chỉ biết cười hiền

kể cả khi con lớn lên
chỉ cần nói “không biết ạ”
và biết hỏi những điều lạ
có lẽ cũng đủ tiến xa

cần biết bây giờ, thực ra
đơn giản như bình sữa nóng
ấp ủ, bế bồng, chăm sóc
có mẹ sau bao đợi mong

Hà Nội, 04/2021