m

không ai biết khi nào
những ước mơ sẽ thành hiện thực
cuốn nhật ký không vẽ ra từ trước
những đoạn đường sau rốt sẽ băng qua

người xây cầu bắc những giấc mơ xa
người dựng nhà trong vòng tay khác lạ
người bình chân trước dạt xô nghiêng ngả
chẳng khi nào có một giấc mơ đôi

ta già đi không vì tháng năm trôi
lớn lên từ lần hồi những câu chuyện kể
chuyện bâng khuâng và chuyện nhiều lý lẽ
không biết từ đâu mơ ước đặt lời

hơn nửa thời gian có mặt ở trong đời
để nói với nhau giấc mơ nào có thật
cười xoà trước những bận lòng thường nhật
rồi cũng đi qua một đoạn ngác ngơ

không điểm đến nào đặt tên cho giấc mơ
đoạn đường đẹp nhất mỗi lúc còn háo hức
cho đến khi nào duyên may còn gọi thức
mơ tự do để được tiếp tục mơ

Hà Nội, 10/2024

buổi sáng hôm sau

trong bếp còn vương mùi cháy khét
là món kheer đóng dưới đáy những vệt nâu
hay một thứ gì âm ỉ đã từ lâu
trước cả buổi chiều nháo nhào tìm nguyên liệu

cái nồi cỡ lớn nằm trên bàn gọn ghẽ
không dấu vết, không ngổn ngang, không thức ăn thừa
như thể ta sẽ lại ngồi xuống say sưa
nhấp ngụm trà
và nuốt những lần tự ái

đồ ăn ngon cũng là ngôn ngữ tình yêu?
điều đó là mãi mãi
dẫu không ít lần đổ tràn và vương vãi
ta chẳng yêu bằng ý đẹp lời hay
và nước sốt thịt cũng làm mình bỏng tay

không có người đến dọn dẹp hôm nay
chỉ có tôi chà xát và cọ rửa
món ngon nhớ lâu, nhờ tay người sắp sửa
đòn đau nhớ đời, cũng in vết bàn tay

nhưng cho bữa sáng nay anh muốn ăn trứng ốp
còn tôi muốn giữ mình bận rộn với bất cứ điều gì

Hà Nội, 5/2024

dịch từ bài the morning after

on graduation

when once lunch pals gather in the grand auditorium
and the tutor waves and smiles from the stage
we laugh at the jokes of the old man on the podium
and grin even wider as we celebrate

when academic stress becomes anxiety about walking the stage
and cameras are no longer for assignments, just for the feed
we did great, and will now turn the page
people will know that we care, as life’s adventures greet

when home becomes just another moldy room for rent
and people continents away become home
across the oceans, love and wisdom are sent
the echoes of laughter find us wherever we may roam

when “let’s meet this weekend” becomes “remember when”
and “see ya tomorrow” becomes “may our paths cross again”
our time here ended right where it was meant
but it’s the company that made it all not vain

Brighton-Hà Nội, 1/2024

function of a playground

a spot for occasional daytime pickup
and most often for midnight strolls
a place to walk off the one-liter ice cream tub
and wrap up thoughts inside a roll

hiding behind the cloud of smoke
huddling together against the cold
sipping on a Kopparberg or a Coke
passing as playful 16-year-olds

on a bench to watch friends and neighbors
both those cast off and newcomers
the things we see, the things we saw
dangling in our heads after a ride on the spinner

blasting speaker wouldn’t cause an uproar
and there’s no pain even when free falling
we tread and plunge and mark our colors
on this blue chunk of rubber padding

to Northfield 13

Hà Nội, 6/2023

the morning after

in the kitchen a burning smell lingers
maybe it was the kheer
or something else that simmered
longer than just one afternoon

the big pot sits still on the table, empty and spotless
barely a trace of the mess that brewed
as we laid down our bags and sipped chai
inhaled the aroma and swallowed our pride

I used to believe food was a love language
I still do – only with a poignant reminder
that onto your plate the gravy is not always gently poured
sometimes it scalds with searing steam

I wish it was Thursday so the cleaner would come today
instead I’ll spend time scrubbing the stains away
trying to unlearn that the hand that feeds
can be the hand that hits

but for breakfast today you want eggs
and I want something to keep myself preoccupied

Brighton, 4/2023

edited 5/2024

flickers

from where we are
it flames just once, in several flickers

fire spreads from where we embrace
and from the ground it floats to space
we are only sure about the clouds

in this hazy state
I wish you will never leave
from where I just am once

for things that happen just once
will prove that life is but
a series of absurd flickers

Brighton, 3/2023

nếu một ngày mình không làm bạn nữa

bạn đi rồi,
cũng không có gì thay đổi
gió trên đầu vẫn thổi
đường Hà Nội vẫn chật ních người

những cuối tuần lôi thôi
tôi vẫn chạy xe ba mươi cây số
hoặc bốn năm mươi cây cũng thế
vì đằng sau đâu còn có ai ngồi

góc cà phê chiều chiều vẫn ghé
latte hôm nay gọi một ly thôi
quán hàng mới có món gì lạ thế
lại đợi người nếm thử cùng tôi

bài ca cũ mèm tôi vẫn bật
hẳn sẽ có người ư ử hát theo
dăm ba câu chuyện đùa nhàn nhạt
vẫn người nghe và mắt cười nheo

mình không là tình yêu vĩ đại
không thiết tha thề hẹn lúc hoa niên
nhưng hoá ra những gì nhớ mãi
là điều bình thường mình nghĩ nó đương nhiên

Hà Nội, 2/2022

viết hộ Liên, dù không biết có đúng ý không

Anh Một

Em muốn nghe gì, Anh kể em nghe?
Nghe những kỳ thi, giải Quốc gia, Thành phố,
Nghe những Trưởng ban, Chủ tịch câu lạc bộ,
Hay nghe điểm TOEFL, SAT, IELTS?

Không em ơi, nghe sao hết những điều
Càng ồn ào, càng dễ rơi vào quên lãng
Mai này tìm nhau, mấy ai tìm điều hào nhoáng
Anh kể em nghe những mẩu chuyện của Anh.

Ngồi bên nghe Anh một ngày có mưa
Mưa ướt đường đi đi, mưa lấm lem áo trắng
Mưa như đêm hè năm nào vắng lặng
Mưa dội về cả ký ức buổi đầu tiên.

Rồi lại chuyện những ngày nắng triền miên
Tháng năm ấy, là Syncronia hay chuyển hệ
Một mùa hè nắng sao gắt thế
Chắc cũng chẳng gắt bằng những sáng chuyên đề.

Nghe Anh kể về những chồng sách dày
Nghe ngòi bút miệt mài trên vở notes
Nghe nhịp thở trên từng tờ flashcard
Mai thi rồi, Olympic đã xong chưa?

Kể em nghe về những buổi trưa
Cơm hộp mang đi, chai nước thì mua mới
Ra net chơi hay nằm ngủ lại
20 câu Tin, đã thuộc được mấy phần?

Cả những đứa ở Anh, ở Sing
Ngày về nước chỉ mong có buổi trưa gặp gỡ
Thằng bên Mỹ đêm đói bóc gói mỳ ăn đỡ
Lại nhớ những chuyến đi ăn rong ruổi ở nhà.

Nghe chuyện 20 tháng 10 hay mùng 8 tháng 3
Hát nghêu ngao cũng có đứa khóc vì cảm động
Này là cánh hồng e ấp trong trang vở
Này là anh chàng xuất khẩu cũng thành thơ.

Kể lại một mùa a gờ tê tám (AGT8) như mơ
Ai dán poster, ai chạy bộ đàm, ai chào khán giả
Afterglow tưng bừng và rộn rã
Sau tất cả, Nhật Chí đã thành công.

Kể chuyện ngày Anh vang hát trên cánh đồng
“Mai Châu mùa em” nếp xôi ngào ngạt
Ngày Anh đứng trên cao nguyên Mê Thuột
Cà phê thơm, và tóc em thơm.

Hay là chuyện thầy Toán giỏi rang cơm
Cất giọng nói nghe như giọng Sếp
Cô chủ nhiệm cười hiền mà tinh thần thép
Cùng Anh “make sense” ở lớp mỗi ngày.

Và ở nơi đâu cũng mang bóng dáng người thầy
Trong giọng đọc run run như đứt gãy
Trên sảnh gạch hôm qua rộn ràng tiết dạy
Hay giữa bài luận nghìn từ viết sao kịp tối nay.

Kể về những chiều vẩn vơ ngắm mây bay
Trên đường chạy hôm nay lại có người gục ngã
Chạy ngắn, nhảy xa, cầu lông hay cầu đá
Còn khó hơn kỳ tuyển sinh xứ cờ hoa.

Để có những ngày niềm vui vỡ oà
Ôm chầm lấy nhau, “mày ơi tao đỗ”
Và vòng tay ôm còn siết ghì hơn nữa
Khi đằng sau lá thư chỉ có tiếng thở dài…

Chuyện còn dài, chuyện hôm qua, hôm nay rồi ngày mai
Anh Một, một Anh, 50 anh hoà chung làm một
Ai sẽ đi xa, ai người còn ở lại
Tháng năm này níu mãi chẳng được lâu.

Mai sau, mai sau, mai sau có gặp Anh ở đâu
Châu Mỹ, châu Âu hay bất kỳ đâu trên trái đất
Anh sẽ chỉ mang toàn chuyện vui bất tận
Để em ngồi đây, Anh lại kể em nghe.

Ams, 03-04/2017