buổi sáng hôm sau

trong bếp còn vương mùi cháy khét
là món kheer đóng dưới đáy những vệt nâu
hay một thứ gì âm ỉ đã từ lâu
trước cả buổi chiều nháo nhào tìm nguyên liệu

cái nồi cỡ lớn nằm trên bàn gọn ghẽ
không dấu vết, không ngổn ngang, không thức ăn thừa
như thể ta sẽ lại ngồi xuống say sưa
nhấp ngụm trà
và nuốt những lần tự ái

đồ ăn ngon cũng là ngôn ngữ tình yêu?
điều đó là mãi mãi
dẫu không ít lần đổ tràn và vương vãi
ta chẳng yêu bằng ý đẹp lời hay
và nước sốt thịt cũng làm mình bỏng tay

không có người đến dọn dẹp hôm nay
chỉ có tôi chà xát và cọ rửa
món ngon nhớ lâu, nhờ tay người sắp sửa
đòn đau nhớ đời, cũng in vết bàn tay

nhưng cho bữa sáng nay anh muốn ăn trứng ốp
còn tôi muốn giữ mình bận rộn với bất cứ điều gì

Hà Nội, 5/2024

dịch từ bài the morning after

the morning after

in the kitchen a burning smell lingers
maybe it was the kheer
or something else that simmered
longer than just one afternoon

the big pot sits still on the table, empty and spotless
barely a trace of the mess that brewed
as we laid down our bags and sipped chai
inhaled the aroma and swallowed our pride

I used to believe food was a love language
I still do – only with a poignant reminder
that onto your plate the gravy is not always gently poured
sometimes it scalds with searing steam

I wish it was Thursday so the cleaner would come today
instead I’ll spend time scrubbing the stains away
trying to unlearn that the hand that feeds
can be the hand that hits

but for breakfast today you want eggs
and I want something to keep myself preoccupied

Brighton, 4/2023

edited 5/2024

1967

An early summer day, a 9-year-old boy fishing with his tabby
When suddenly the sky fell down, rumbling and shaky
The boy found himself at the bottom of the pond
With shattered pieces of houses, trunks, and his tabby.

The same summer day, 200 kilometers away
A calico cat basking peacefully in the sun rays
Purring with the cry of a newborn baby girl
In a house of warmth, tranquility and grace.

Fast forward through time and through space
Through warfare and hardships, through up-and-down days
The boy and the girl have found their way together
For their own kitty cat that is growing up today.

Maastricht, 10/2018

written for my poetry class in college

hết Tết chưa?

Tết còn mãi trong cây lá xanh ngời
trong tốt tươi bố đắp bồi vun xới
Tết thơm lừng trong nồi xôi mới thổi
quanh năm mẹ không để ai đói bao giờ

Tết theo cùng suốt những đón đưa
trên vỉa hè Tống Duy Tân châm thuốc
Tết ở lại trong chiếc áo anh từng khoác
và cái hôn buổi tối mùng hai

ôi ngóng trông biết mấy là dài
chẳng phải chưng diện mấy ngày là hết
không đếm mùng để biết là còn Tết
Tết tròn-lành trong từng phút ung dung

Brighton, Tết 2023

cơm nhà

một bữa cơm nhà
bát đũa sắp ra
hai người ba món
thêm bát mắm cà

cắm thêm bình hoa
rót ly nước mát
và khe khẽ hát
bài hát cơm nhà

thường thôi, chắc là
ăn cơm uống nước
không ai mệt trước
không ai vui sau

sàng bỏ càu nhàu
rửa trôi khó chịu
nêm lời êm dịu
trong bữa cơm nhà

mấy bữa cơm xa
cơm nhà-người-khác
vài hôm biếng nhác
bữa cơm la cà

những nơi đã qua
những ngày đã có
những lời như gió
may còn lại nhau

còn mướt xanh rau
còn ngào ngạt khói
về xoa bụng đói
về thơm lên môi

cơm nhà ấm hơi
nếm nêm ninh nấu
lãi lời tốt xấu
khói chiều cuốn trôi

còn nhau,
thế thôi

Hà Nội, 9/2022

phố

(viết cho Little May’s)

phố em về, lưng chừng nước lũ
bàn tay anh ấp ủ những cơn mơ
bàn tay phơi phong, quét dọn, kê đồ
bàn tay ấm đón em về ngày ấy

phố ngày sau nắng vẫn lên đầy
vạn niềm may về trong tim an trú
cuộc tình mới giữa lòng phố cũ
cuộc tình ru trong những khung hình

anh cười hiền sau ống kính lặng thinh
bắt được nét tình thơ trong phố
dạo chơi dưới bầu trời thương nhớ
rạng rỡ em, sau những chặng đường xa


mấy mùa giông bão cũng qua
mấy ai ở lại, dựng nhà, xây mơ

Hà Nội, 05/2021

không biết

(tặng mẹ con bé D, nhưng là ảnh mẹ mình)

những điều mà con không biết
kể ra chắc sẽ rất nhiều
ví như, những gì mẹ viết
ngày chờ mong con bao nhiêu

con hẳn sẽ chưa thể hiểu
những gương mặt ở quanh đây
biết bao chăm chút, thương yêu
dành hết cho con tất thảy

hoặc con sẽ không biết nếu
hôm nay thế giới không vui
chỉ cần bước qua cánh cửa
có nhau, đời lại êm trôi

hay là những đêm mất ngủ
tiếng ru nặng trĩu vành nôi
con vẫn sẽ nghe ạ ời
đêm sẽ qua, ngày lại tới

con chưa biết cất tiếng gọi
cần mẹ sẽ khóc thật to
rồi lại ăn một bữa no
ngủ giấc say là quên hết

và làm sao mà con biết
mẹ có buồn hay đang vui
có giấu gì sau nụ cười
đôi khi, cả lời mắng nhiếc

còn bao điều con chưa biết
cỏ cây, vạn vật, tuổi tên
chẳng tức giận hay nuối tiếc
giờ con chỉ biết cười hiền

kể cả khi con lớn lên
chỉ cần nói “không biết ạ”
và biết hỏi những điều lạ
có lẽ cũng đủ tiến xa

cần biết bây giờ, thực ra
đơn giản như bình sữa nóng
ấp ủ, bế bồng, chăm sóc
có mẹ sau bao đợi mong

Hà Nội, 04/2021

Thềm nhà

Que kem rớt xuống sàn nhà
Lát sau đã không dấu vết
Quần áo mặc xong vứt ra
Lại trên dây phơi ngăn nắp

Sàn nhà như được hoá phép
Lúc nào cũng tự sạch bong
Bước chân đi nghe kin kít
Mát lành là vuông gạch bông

Những trưa thềm nhà lăn lê
Nét cười ngây ngô như vẽ
Nghe tiếng mẹ đi chợ về
Nắng reo vui cùng lũ trẻ

Hiên nhà hoa giấy xôn xao
Chiều nay ai về qua ngõ
Tiếng người ra ra vào vào
Nhớ quên buồn vui to nhỏ

Cửa nhà có khi rón rén
Ểnh ương hò hẹn sớm khuya
Một bên cửa nhiều bí mật
Thêm tiếng thở dài bên kia

Thềm nhà đã mấy lần xa
Sáu múi giờ (hay hơn thế)
Âu lo tạm khoan kể lể
Ngóng trông xếp gọn va-li

Ai về ai đón ai đi
Cách ngăn cũng là chừng ấy
Cũng chỉ cần dang cánh tay
Nhà khi trở lại vẫn đấy

Thềm nhà của những ngày sau
Có phin cà phê tí tách
Có ai ngồi nghêu ngao hát
Ôm mình vừa một vòng tay

Ôm mình vừa một vòng tay
Biết rồi, ngày dài đã mỏi
Lặng nhìn nhau không cần nói
Bình yên dưới mái hiên này

Hà Nội, 02/2021