say

(ảnh ở Anita)

xem ra trong cuộc vui này
điên là người tỉnh; người say sẽ mừng
mừng vì những cái dửng dưng
ngày còn biết nhớ cũng từng thiết tha

chuyện hôm qua, lời hôm qua
trôi nhạt trên cánh môi thoa son mờ
chẳng cần ở giữa cơn mơ
gọi tên ai đấy vu vơ nghe mình

bởi tôi say,
cũng lặng thinh

Brighton, 12/2022

nhấp môi

nhấp môi, lại một nhấp môi
hương vị bấy lâu cũng quen rồi, phải đấy
sau cơn này đâu ai bắt mình tỉnh dậy
thế là ngày nữa lại trôi

nhấp môi, một nhấp nữa thôi
đắm say bồi hồi ngỡ là xa xỉ
nằm đây ôm nhau thêm một tí
mơ gì những giấc xa xôi

nhấp môi, lại một nhấp môi
ngày trôi, lại một năm trôi
tim vẫn đập sẽ sàng mong đợi

Hà Nội, 1/2022

I’m a sucker for stupeed traditions; let’s make writing a poem on your birthday each year one of them.

dở dang

(Bài này mình viết tiếng Anh trước, bài tiếng Anh ở đây.)

đâu chỉ hôn ở trên giường
còn cần tay nắm trên đường hát vang
mùi hương người cứ toả lan
quấn quanh tôi,
ngỡ nồng nàn nước hoa

yêu đương,
vốn chẳng phải là
phục trang xúng xính điệu đà cho ai
nhãn mác xin cởi bên ngoài
vào đây chỉ có thân này cùng nhau

thịt da dẫu có phai nhầu
tên người tôi sẽ khắc sâu góc này
còn người,
ở trên cánh tay
có khâu một trái tim này vẹn nguyên?

bài thơ dang dở nằm yên
khi ta nằm xuống hồn nhiên mơ màng
người say rượu, say khói nồng
tôi say ý nghĩ
đợi mong bên người.

Hà Nội, 01/2021

Unfinished

Let’s kiss
outside of the bedroom.
Let’s hold hands in public
and I’ll wear your smell like it’s perfume.

What we have is not a costume
to occasionally put on and show off.
So strip down all the labels and the acts,
stand up naked in front of each other.
I’ll write your name on my skin
and you can wear my heart on your sleeve.

I’ll try to finish this poem
as we lie in bed, under the influence
you, of alcohol and substance
and me, of the substantial thought of us.

Hà Nội, 12/2020