ngược

anh vút đi theo gió
em bé nhỏ yên sau
anh đến giữa ồn ào
em thì thào thắc mắc

anh lắc lư theo nhạc
em ngơ ngác nghiêng đầu
anh mê mải đêm thâu
em mong mau trời sáng

anh cười không thấy nắng
em cười – nắng là anh
tim anh vòm lá xanh
em dạo quanh tìm chỗ

anh chưa từng nói nhớ
em chỉ sợ sẽ quên
anh chẳng hứa êm đềm
em dài thêm ao ước

giá như em biết được
trong đầu anh nghĩ gì
giá anh đừng rời đi
trước khi mình hạnh phúc

Hà Nội, 10/2020 – 04/2021

make a splash

If you know me, you might know that I’m super enthusiastic about dating apps.
If you know me a bit better, you might also know that I haven’t been swiping for over 5 months now.

I still receive notifications from Bumble and Tinder though – those nudges that they send you when you haven’t been back on the apps for a while.

I wouldn’t say that I wrote this piece – I just put together and rearranged words from those notifications. The words here belong to Bumble, and the illustration is a stock image. The style is inspired by (and quite frankly, stolen from) this guy who turned his girlfriend’s sleep talking into Rupi Kaur-like poems.

This is also done as a little throwback to my Bachelor’s thesis on Bumble, which was started around this time last year.

To the splashes and waves that we all wanna make.

Hà Nội, 04/2021

đi chơi không?

nghe nói nay trời đẹp
mà sáu rưỡi mới tan
hoàng hôn rồi cũng tàn
loang loáng trên mặt nước
giá có người đón rước
dạo hồ rồi ăn kem
và lại cùng nghĩ xem
mai mình làm gì tiếp
khi trời còn xanh biếc
khi mình còn có nhau…

đi qua hết dọc cây cầu
phía bên kia chắc có câu đáp lời

Hà Nội, 04/2021

mang gì hôm nay

hôm nay,
mình đi tìm hạnh phúc nhé

hạnh phúc ở trong cốp xe
khi gió hơi se
có áo anh cho em khoác
lúc em cần bài nhạc
cặp loa lại vang những nốt tự tình
kể cả nếu điện thoại hết pin
dây sạc kiểu nào anh cũng sẵn
hoặc bọt cà phê lem thành ria mép
thì giấy ăn anh cũng đã mang rồi

đi đây đi đó
đường to ngõ nhỏ
em cần gì đó
cốp xe anh đều có
em đừng lo, đừng lo
em bé nhỏ ơi, em bé hiền khô
luôn đầy hạnh phúc cho em bé nhỏ

nhưng em thử cúi đầu tìm trong giỏ
có phải anh quên
hạnh phúc của chính mình?
anh cứ mải lỉnh kỉnh loay hoay
chưa một lần tự tay
cất niềm vui trong đó

để em về xếp hai chiếc túi to
một giữ hộ âu lo rầu rĩ
có buồn gì, đưa em cất trong đây
một để dành ve vuốt với nắm tay
và thật đầy yêu thương gom góp
chắc chỗ trống vẫn còn trong cốp
mỗi chuyến đi tìm-hạnh-phúc, từ nay
có thêm hai chiếc túi khổng lồ
không đáy

Hà Nội, 03/2021

thứ Ba

thứ Ba
em gọi kombucha và cà phê đá
ngọt thơm đầu môi
tan đi dư vị cuối tuần ta đã
hôm qua vất vả
ngày mai hối hả
mấy ngày sau rộn rã
nhưng hôm nay chỉ là thứ Ba

em sẽ bên anh như những thứ Ba
sau những hoan ca lấp lánh
sau những bay nhảy tung hoành
sau cả những phiền muộn quẩn quanh
chỉ cần những thứ Ba mình đi cạnh
nhung nhớ để dành cho cả hôm nay
cùng xem một bộ phim hay
đan tay và vuốt tóc
mình đừng chây lười ngủ quên
dẫu biết ngày nào cũng là ngày cực nhọc
thêm những ngày chỉ muốn trùm chăn khóc
nhưng cách ở bên anh em vẫn cần mẫn học
mỗi ngày

yêu anh như những thứ Ba
nhưng có lẽ cũng bởi em chỉ là thứ-ba xen giữa
anh
và tình yêu

Hà Nội, 02/2021

hay là

hay là mình yêu đi thôi
để thu ngắn lại xa xôi trong lòng
để đưa nhau lượn một vòng
rồi tặng nhau một cái hôn cuối ngày

ân cần xếp gọn trong tay
gói thêm thương nhớ rất đầy và to
ngồi đây, em sẽ kể cho
dấu yêu lẫn cả lắng lo trong đầu

nếu anh vẫn ngại buồn rầu
hay là ngại vết thương sâu chưa lành
thì thôi, nhanh chậm cũng đành
miễn là tình nguyện để dành nhớ mong

dù đường còn lắm mênh mông
phiêu lưu gì nữa, mình đồng ý đi

Hà Nội, 1/2021

Unfinished

Let’s kiss
outside of the bedroom.
Let’s hold hands in public
and I’ll wear your smell like it’s perfume.

What we have is not a costume
to occasionally put on and show off.
So strip down all the labels and the acts,
stand up naked in front of each other.
I’ll write your name on my skin
and you can wear my heart on your sleeve.

I’ll try to finish this poem
as we lie in bed, under the influence
you, of alcohol and substance
and me, of the substantial thought of us.

Hà Nội, 12/2020

My Vietnamese translation of the poem from Someone Great

“Câu tạm biệt em nói trên môi
Anh biết đây là đêm cuối bên nhau mà thôi”
Đặt thêm một nụ hôn cuối,
Rồi em sẽ rời đi
Và có lẽ, cho em cùng anh thêm một bữa sáng, một bữa trưa, một bữa tối
No bụng, ấm lòng, thế là mình chia xa
Nhưng giữa những bữa ăn, anh có muốn hai ta
Cùng nằm xuống cạnh nhau thêm lần nữa?
Em gối đầu lên ngực anh, thời gian đứng lại bên ô cửa
Thêm một khoảnh khắc kéo dài
Hy vọng rằng nếu những “một lần” cứ cộng dồn lên mãi
Chúng sẽ dài bằng cả một đời.

Nhưng anh ơi, điều đó không có thật
Không còn có “thêm một lần” nào nữa cho ta
Em gặp anh khi mọi thứ đều vui và mới lạ
Thật nhiều những khả năng bất tận mở ra
Và chúng vẫn như vậy
Cho anh,
Cho em
Nhưng không còn cho chúng ta được nữa
Đâu đó giữa những tháng năm ngược xuôi hối hả
Chúng ta trôi về những phía không nhau
Và ta lớn.

Khi một thứ bị vỡ,
Nếu các mảnh đủ to, mình sẽ hàn gắn và sửa chữa
Chỉ tiếc rằng, đôi khi, mọi thứ không vỡ
Chúng
vụn
nát
tan
tành.
Nhưng chỉ cần tia sáng rọi qua,
Mảnh vỡ ấy sẽ ánh lên lấp lánh
Trong khoảnh khắc những mảnh vỡ đón nắng chiếu vào
Em sẽ nhớ mọi thứ đã từng lung linh đến thế
Và chúng vẫn sẽ luôn đẹp biết bao
Bởi đó đã từng là chúng ta
Và cùng nhau ta đã là những diệu kỳ
Mãi mãi.


Dịch thơ, nhất là thơ không phải của mình, lúc nào cũng là một việc rất khó. Đến cái tiêu đề mình còn không biết phải dịch thế nào?! (dù thực ra bài thơ này vốn không có tên).

Video đoạn đọc thơ ở đây

Dù sao thì, đây là một bài thơ mình rất mê, từ một bộ phim mình cũng rất mê (yes I’m a sucker for romcoms). Không hiểu sao tự nhiên lại đi dịch một bài thơ từ cách đây hơn 1 năm, lại còn là bài thơ chia tay. Bài này buồn, nhưng cho mình một cảm giác buồn rất… tích cực.

Cảm ơn những người tuyệt vời, những “someone great”, và những diệu kỳ trong đời mình.

Hà Nội, 12/2020

Sẵn sàng (?)

Em đã sẵn sàng chưa?
cho khởi đầu mới, thêm lần nữa
sẵn sàng cho căn nhà mở cửa
sớm mai có thêm người ghé qua
(dù người ta vẫn có thể bước ra khi họ muốn).

Đã sẵn sàng cho tin nhắn “em ăn cơm chưa?”,
và chiếc điện thoại liên tục rung ở văn phòng
hay cả khi em đang say giấc ngủ?
Em đã dọn xong những vấn vương ngày cũ,
đã gom đủ nhẫn nại và quan tâm?
Em có sẵn sàng trước những lỗi lầm
trừng phạt hay thứ tha,
cũng ở em sẵn sàng đưa ra quyết định.

Và mong em sẵn sàng
cho những muộn phiền suy nghĩ
cho những tổn thương chưa từng nếm qua mùi vị
vì yêu là sẽ thương
vì người em yêu nhất
cũng là người dễ làm tổn thương em nhất.

Nếu em chưa sẵn sàng,
hãy cứ yên vui với những bận tâm thường nhật,
tiếp tục soạn sửa cho những ngày tất bật
(và cả những buổi nhàn tênh)
dù có những lúc chênh vênh,
dù có đôi khi mỏi mệt.

Rồi biết đâu một sáng mai, bất chợt
sẽ có ai đó bước vào
khép lại cánh cửa phía sau
và lần này người ta sẽ ở lại
kể cả khi em chưa sẵn sàng.

Hà Nội, 11/2020

The city kisses me

The city kisses me
The way the autumn sunlight kisses my hair
As I cycle through the never-ending streets

The city kisses me
The way each of its corners speaks to my soul
Convincing me to find a corner for myself

The city kisses me
The way the cocktail melts on my lips
Sweet and strong and bitter, slowly, but all at once

The city kisses me
The way I long to be kissed
Sparkling in the night, exploding the silence
Unwinding the body nerves, but entangling the mind
Passion felt, scars marked, memories left behind

The city kisses me
The way you kiss me
And I might come back
For just another kiss in that city

Berlin-Maastricht, 10/2019