học yêu

không ai dạy mình cách ở bên nhau
không sách vở nào để trọn đời theo học
nếu trả lời sai, hẳn em vẫn khóc
dù cuộc thi đua đôi khi chỉ mỗi mình

không chữ nghĩa nào đáp lại sự lặng thinh
không phép tính cho những điều vô giá
ai cần đâu điệu cười giả lả
sân khấu từ lâu thôi đã sáng đèn

ôi yêu đương, chẳng ai phát giấy khen
không điểm chuyên cần, không học bù ngày cũ
cố chậm lại một hơi hít thở
đáp án cũng không hiện rõ trong đầu

học hơi lâu, và chắc có hơi đần
em cần mẫn, chẳng mong ngày tốt nghiệp

Hà Nội, 8/2022

những phép tính

ừ, lòng ai kiên nhẫn
để thấy người bao dung
và mắt nào trông ngóng
xem ai có đợi mong

lối nào đi thong dong
biết có người chờ bước
lời nào làm mắt ướt
rượu nào cho người say

vòng tay nào ôm ấp
mừng người còn ở đây
môi hôn nào tới tấp
đầy giữa cuộc vui này

Hà Nội, 7/2022

ước

ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa

ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên

ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau

ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ

Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022

it’s a match!

lời ca cũ hợp nỗi lòng
chiều hôm nay hợp để không ngồi nhà
nắng vàng hợp với thảm hoa
váy hoa tôi hợp la cà quán quen

hợp gì với những đua chen
im im cho hợp một hèn mọn tôi
băn khoăn hợp với đôi mươi
tính toan nào hợp những lời xa xôi

đây rồi, một bạn hợp tôi
hợp thức, hợp ngủ, hợp ngồi ngẩn ngơ
chuyện trò hợp những vẩn vơ
đi về hợp lối,
giấc mơ hợp đời

Hà Nội, 11/2021
(happy match-versary!)

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021

(thuộc về) mùa thu

không cần nhanh, không cần mạnh
trên thịt da những lấp lánh vui
đua nhau rơi và trượt mình ngã dúi
rồi dụi vào sau áo anh

chậm rãi tan vào đây những mát lành
thương thương lắm,
cất thành lời tha thiết
mưa không biết, còn anh không tiếc
mùa lại sang, mình viết tiếp điều gì?

Hà Nội, 10/2021

bỏ phí

mình bỏ phí một cơn mưa
khi trời sẩm tối mà chưa về nhà
chưa kịp rong ruổi la cà
rồi hôn một cái, thế là
ướt mưa!

phí hoài một giấc ngủ trưa
không người nằm cạnh cho vừa vòng ôm
nghe mưa kể chuyện ôn tồn
nghe mình cựa quậy,
và không nói gì

nhiều điều đã lỡ, thôi thì
vẫn còn tay nắm tay ghì trong tay

Hà Nội, 7/2021

cùng

ngày mình đi cùng nhau
ắt hẳn là ngày rất đẹp
mình thôi nói những điều chật hẹp
(xin nghỉ phép thì cũng đã nộp rồi!)
ngày đẹp trời, cứ phóng đi thôi
đường dài mấy,
cùng nhau,
vẫn là dễ chịu

đi cùng nhau
hết những buổi chiều
cạnh nhau lúc nào cũng thấy như thứ sáu
em sẽ không càu nhàu gắt gỏng
vì một cái email
còn mải mê rong ruổi lêu hêu
và say sưa mấy lời thủ thỉ

ngày nào đó
mình sẽ cùng đi
chuyến du lịch không cầm theo laptop
không liên miên cuộc gọi và hội họp
thật thảnh thơi như đang ở nhà mình

mỗi lần cùng nhau
lòng vui như viên đá rung rinh
trong đáy cốc
đón dòng cà phê mát
lách-tách-tách reo mừng thành điệu nhạc
cơn khát mềm tan
trên môi ngọt ung dung

cứ thản nhiên lặng lẽ đi cùng
đi cho hết những lưng chừng vụng dại

Hà Nội, 6/2021

cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)