mập mờ

đọc lại tin nhắn đêm qua
như đọc một chương tiểu thuyết
những điều anh nói gần xa
điều tôi xem như chẳng biết

chỗ này mãi không muốn lướt
để bướm đập cánh trong lòng
đoạn kia thấy hơi đỏ mặt
hoá ra tình tứ thả rong

nói nhớ thì hơi ngượng quá
bảo không, lại là dối lòng
thì tôi lấy gì đáp trả
mỗi lần tim lại lông bông

Hà Nội, 5/2025

hôn một cái

này anh, hôn một cái
khi đèn chưa chuyển xanh
khi em còn cạnh anh
khắp dọc ngang đường phố

hôn em ngay ở chỗ
cành lá chưa sang mùa
ở giữa những đón đưa
vẫn còn người trông ngóng

cái hôn đầu buổi sáng
khi ngày vui vừa sang
và hôn lúc nắng tàn
thay cho lời tạm biệt

đắm say và da diết
hay chớp nhoáng hững hờ
bồng bềnh như trong mơ
hay sững sờ ngây dại

thì vẫn hôn một cái
rồi ba, năm, bảy, mười
mỗi lần mình ghé chơi
là lần hôn-một-cái!

Hà Nội, 4/2024

measures of time

at first, time was a hesitant ring of the doorbell
the lavish dinners I was only picking at
time felt endless like the parties we had
and stayed stuck in the playlists I didn’t get

time crept in, as did the extended daylight
time filled up the bin with things that had no other outlets
time was your tees in rotation till laundry day
then your black sweater thrown on any of my outfits

time evaporated in tea steam and forgotten cigarettes
and froze in two hundred photos of wide grins and unslept nights
time offered no answers, just questions lingered
then flew by,
just like the plane that took me away

Hà Nội, 3/2024

started this right after I left, but only finished it today
to the day we met, precisely one year ago

xuân say (spring fling)

bên ngoài có tiếng rụt rè gõ cửa
là tôi vừa mang háo hức đến đây
thôi thì cười nói, thôi thì thơ ngây
ở yên đấy trong vòng tay khờ dại

biết chẳng có thể nào mãi mãi
đem mật nắng vàng rải kín đời nhau
không ai cần nói ra trước lời đau
vấn với vương, cũng chẳng cần thoái thác

mùa xuân năm ấy qua rồi, lại mùa xuân khác
tôi chẳng ở lâu, có lẽ vì
rồi tháng ngày, rồi người cũng qua đi
mùa xuân này lại thành mùa xuân ấy

ta chọn nhớ ngày mình vui nhất đấy
trong những vẫy vùng rất đỗi mong manh
biết ngày vui là ngày không trở lại
mà có ngày nào mùa xuân chẳng còn xanh

Hà Nội, 3/2024

nắng mưa

nếu ngày mai hửng nắng
thì đem buồn ra phơi
chuyện ẩm ương: thủng thẳng
bay lên thành mây trời

nếu mai trời đổ mưa
thì giận hờn trôi tuột
vắt trái tim sũng nước
ra những lời mướt xanh

nếu gặp anh ngày nắng
hong được tiếng cười giòn
thành chuyện vui ấm sáng
trên đường xe bon bon

nếu gặp anh ngày mưa
không cần che mắt ướt
thức lòng mà biết được
thấm giọt nào rung rinh

nếu gặp anh hôm nay
và những ngày sau khác
chuyện yêu kể cũng dài
không phải điều chốc lát

nắng mưa thì cũ mèm
đã xưa như trái đất
yêu đương, dù hơi vất
mỗi ngày lại mới thêm

Hà Nội, 1/2024

chẳng đợi tình yêu viết

báo thức reo từ trong đêm tiệc
chào ngày mới bên kia địa cầu
ngày tất bật và ngày mải miết
đêm cuồng say, đêm trôi tận đến đâu

ta nói mãi những chuyện không hồi kết
cho cuộc vui mới lại từ đầu
đi hết đường xa, rồi mới biết
chẳng lúc nào không ở gần nhau

ta lại về phủi bụi tấm ga nhàu
vươn vai dậy – hết lấm lem mỏi mệt
dẫu không mơ được giấc dài lâu
vẫn thương thế, chẳng đợi tình yêu viết

Hà Nội, 8/2023

in another life, I would love to be your American partner

một cuộc chơi

cú va đập mạnh nhất nhưng không đau
môi với môi ghép vào nhau vừa khít
tất thảy sắc màu chảy tan trên da thịt
cuồng nhiệt này xây bởi những dịu êm

óc thả trôi, chân vững, tim mềm
ôm lấy em bằng những lời mê đắm
sướng vui ngập tràn trong hai mắt ướt nhèm
hai nhịp thở chung một hơi rạo rực

ta bắt đầu từ thanh âm háo hức
rồi chuyển rung vẫn chẳng lúc tay rời
đến khi mệt nhoài rúc sâu vào ngực
lại nghe lòng nhẹ như mây trôi

nhớ hay không, cũng là một cuộc chơi
nhưng nhớ người lúc biết mình còn trẻ
chẳng có đâu thật nhiều ước lệ
đem chân thành mà kể chuyện trụi trần

lại từ đầu, dẫu đã quen thân
những tha thiết không lần nào không mới

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

Sundays

we would still be lying down by midday
giggling about the fun we had last night
and the night before,
and the night before

I sniff,
today smells fresh:
ciggies rolled, coffee brewed, you doused,
all savored in bed

we stay behind this wall of secrets
that have nonetheless been given away
by the telling sounds from one side
and the deafening silence from the other;
that will always have us snicker

at some point we will get up
travel across the city for an ice cream tub
idly waiting for tomorrow
when the same old routine begins anew

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

fear

fear used to look like a sheikh
or any large bearded man in a long thawb
his mustache looking like two airplane wings

fear took the form of a huge eagle tattoo spreading
across the chest, accompanied by long hair
seemingly unwashed

fear was violent lashes,
foreign grounds, and names I could barely pronounce

but now fear is walking by English pubs with my British Mauritian Tinder date, waiting to find out
what the drunk white men tonight will shout
ni hao at me (a Vietnamese, by the way)
or namaste and go cut your dirty hair at him

fear is me and my Muslim dude not knowing
what and where we will be when our visa expires
so we’ll just roll a smoke and stare through the vapor

fear permeates tonight’s dining table
of you and your friends, all with unfair skin colors
gathering for some destressing, yet dreading
one of you might leave the country tomorrow after the major layoffs

the most terrifying stuff, after all,
are fears that go undiscussed

Brighton, 3/2023

written for my Race, Culture and the Media class

Stranger from the Internet

I’m just a stranger from the Internet
Who lives 1.8 kilometers away
Who shows up at your door like an uninvited guest
And feeds you strange food every other day

I’m just a stranger from the Internet
Who messes up your sleeping schedule
Who occupies half of your bed
After a ride that wastes your fuel

I’m just a stranger from the Internet
Who loves your crinkling eyes as you grin
Who randomly throws your name into every chitchat
Then cries my eyes out when I’m left on seen

I’m just a stranger from the Internet
Who finds you so achingly familiar
So gentle and mellow, the bestest of the best
Even potential, mayhaps, of being a keeper

So tell me, stranger from the Internet
Can you just stop being a stranger?
But if that is too much of a request
You will still be my favorite one ever.

Maastricht, 1/2019

the breakup poem that took me so many tears