vị gì?

anh có vị gì?
hay vị trái cây?
nhưng em không thích trái cây
dẫu ngọt lành gom góp rất đầy

vị của những thứ làm mình say
dù đầu lưỡi hơi cay, chắc chắn
đâu ai biết cách đừng mê đắm
hay là cách để thôi ngất ngây

cả vị của ly nước sau cơn say
mà thực ra không có vị gì hết
ngoài những dịu dàng man mát
những êm ái lặng yên

vị thịt xiên
lúc hoàng hôn xuống
ngày đã hơi muộn
và gió hơi tê

vị cà phê
khi anh hôn em
hôn em
hôn em

Hà Nội, 10-11/2021

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021

bạn ngồi yên vì điều gì?

một cuốn sách hay
một khay bánh mới
một ngày đang tới
ngồi xuống đây chơi

hay việc chưa vơi?
deadline vô kể?
có cà phê rồi
cứ ngồi yên nhé!

lắng lo, dẫu bé
ngẩn ngơ một ngày
và may mắn lắm
an yên một đời

bật một trò chơi
châm một điếu thuốc
cơn mưa trút nước
lại ngồi yên nghe

mong sớm mai sẽ
ngồi yên xe mình
ngồi yên nghe kể
một câu chuyện tình

ai nào toan tính
may được thảnh thơi
còn yên-ngồi được
thì ngồi yên thôi

Hà Nội, 8/2021
(viết trong những ngày giãn cách xã hội
)

bận

hôm nay không hẹn được
chắc là bạn bận rồi
dù trong phòng quanh quẩn
thì cũng là bận thôi

bận một hơi hít sâu
và thở ra đều đặn
bận ngồi cho ngay ngắn
cố gắng không gục đầu

ngủ thật lâu một đêm
êm đềm không mộng mị
dịu lại những suy nghĩ
thế cũng là bận mà!

bận đi vào đi ra
ăn đủ ngày ba bữa
với tay mở cánh cửa
thấy trời nay đẹp hơn

bận bỏ qua cô đơn
tạo cuộc hẹn ngày mới.

tôi thì vẫn luôn rỗi
chỉ bận thương bạn thôi!

Hà Nội, 6/2021

cùng

ngày mình đi cùng nhau
ắt hẳn là ngày rất đẹp
mình thôi nói những điều chật hẹp
(xin nghỉ phép thì cũng đã nộp rồi!)
ngày đẹp trời, cứ phóng đi thôi
đường dài mấy,
cùng nhau,
vẫn là dễ chịu

đi cùng nhau
hết những buổi chiều
cạnh nhau lúc nào cũng thấy như thứ sáu
em sẽ không càu nhàu gắt gỏng
vì một cái email
còn mải mê rong ruổi lêu hêu
và say sưa mấy lời thủ thỉ

ngày nào đó
mình sẽ cùng đi
chuyến du lịch không cầm theo laptop
không liên miên cuộc gọi và hội họp
thật thảnh thơi như đang ở nhà mình

mỗi lần cùng nhau
lòng vui như viên đá rung rinh
trong đáy cốc
đón dòng cà phê mát
lách-tách-tách reo mừng thành điệu nhạc
cơn khát mềm tan
trên môi ngọt ung dung

cứ thản nhiên lặng lẽ đi cùng
đi cho hết những lưng chừng vụng dại

Hà Nội, 6/2021

cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)

mang gì hôm nay

hôm nay,
mình đi tìm hạnh phúc nhé

hạnh phúc ở trong cốp xe
khi gió hơi se
có áo anh cho em khoác
lúc em cần bài nhạc
cặp loa lại vang những nốt tự tình
kể cả nếu điện thoại hết pin
dây sạc kiểu nào anh cũng sẵn
hoặc bọt cà phê lem thành ria mép
thì giấy ăn anh cũng đã mang rồi

đi đây đi đó
đường to ngõ nhỏ
em cần gì đó
cốp xe anh đều có
em đừng lo, đừng lo
em bé nhỏ ơi, em bé hiền khô
luôn đầy hạnh phúc cho em bé nhỏ

nhưng em thử cúi đầu tìm trong giỏ
có phải anh quên
hạnh phúc của chính mình?
anh cứ mải lỉnh kỉnh loay hoay
chưa một lần tự tay
cất niềm vui trong đó

để em về xếp hai chiếc túi to
một giữ hộ âu lo rầu rĩ
có buồn gì, đưa em cất trong đây
một để dành ve vuốt với nắm tay
và thật đầy yêu thương gom góp
chắc chỗ trống vẫn còn trong cốp
mỗi chuyến đi tìm-hạnh-phúc, từ nay
có thêm hai chiếc túi khổng lồ
không đáy

Hà Nội, 03/2021

cần (gì thì nói với em)

mình cần gì nhiều đâu
mỗi ngày hai lít nước
tám cái ôm là được
hoặc hơn thì càng vui

nếu đã hơi mệt rồi
có thể cần châm thuốc
dẫu miệt mài cày cuốc
đừng cháy-sạch, nhé mình

cần nét cười lặng thinh
khi nhìn nhau qua khói
cần gọi nhẹ “mình đây”
lúc ngoài kia inh ỏi

không cần nhiều lời nói
nhưng rất cần ủi an
cho hờn giận, lo toan
cần mềm lòng ve vuốt

cần cái hôn lên tóc
(tiện thể, hôn lên môi)
cần tay kê làm gối
nhẹ bẫng như mây trôi

cần khi trời vừa tối
bớt lắng lo trong lòng
và cần khi yên giấc
biết ngày mai vẫn còn

lại cần tám cái ôm
lại cần hai lít nước
nhiều điều không biết trước
cũng không nên bận lòng

Hà Nội, 03/2021