những trưa mây bay ngang đầu

và mình lại đi với nhau
những trưa mây bay ngang đầu
*
vẫn anh tay côn lả lướt
và em ngả ngớn yên sau

lại chuyện không cuối không đầu
xào xạc trong tai kẻ khác
ở lại đây như ký thác
đợi ngày dõng dạc cất lời

em lại hát mãi một bài
anh nhớ mãi không ra tựa
câu hát chưa qua phân nửa
lại về đúng nơi bắt đầu

Hà Nội, 1/2026

* mượn lời của anh Hoàng Dũng, lại một bài hát kẹt mãi trong đầu

làm người tẻ nhạt (my Vietnamese translation of Being boring by Wendy Cope)

nếu hỏi tôi hôm nay có gì mới
tôi đâu biết lấy gì đáp lời
chỉ có cây vườn tôi vẫn xanh tươi
và trận cảm cuối ngày sẽ khỏi
tôi thấy đủ với những gì đang tới
cả anh ta cũng vẫn như mọi khi
vẫn ăn no và ngủ ngáy khì khì
việc ai nấy làm, và chọn là người tẻ nhạt

đau đớn, cuồng say rồi cũng cạn
sau những màn kịch thời nổi loạn ngông cuồng
chẳng có gì xảy ra, tôi xin biết ơn
không tin – không tức, ước gì mãi là như thế
làm một cây bắp cải thật vui thôi nhé
cho hồn cỏ lá bay bổng hát ca
nếu bạn tìm háo hức, có lẽ tránh tôi ra
tôi chỉ muốn tiếp tục làm người tẻ nhạt

chẳng còn muốn đến những cuộc vui không thưởng phạt
tôi đâu còn tìm kiếm một tình nhân
say rồi sưa rồi chuyện phiếm liên miên
thêm ngày hôm sau để mình không xiêu lạc
năm tháng đó, chỉ một người tôi mong nhất
giờ đã có: người yên vị cạnh bên mình
cho tôi an lòng dưới mái nhà xinh
để được mãi là hai người tẻ nhạt

Hà Nội, 9/2025

nắng mưa

nếu ngày mai hửng nắng
thì đem buồn ra phơi
chuyện ẩm ương: thủng thẳng
bay lên thành mây trời

nếu mai trời đổ mưa
thì giận hờn trôi tuột
vắt trái tim sũng nước
ra những lời mướt xanh

nếu gặp anh ngày nắng
hong được tiếng cười giòn
thành chuyện vui ấm sáng
trên đường xe bon bon

nếu gặp anh ngày mưa
không cần che mắt ướt
thức lòng mà biết được
thấm giọt nào rung rinh

nếu gặp anh hôm nay
và những ngày sau khác
chuyện yêu kể cũng dài
không phải điều chốc lát

nắng mưa thì cũ mèm
đã xưa như trái đất
yêu đương, dù hơi vất
mỗi ngày lại mới thêm

Hà Nội, 1/2024

hát cho anh

khi bàn tay không còn nắm bàn tay khác
lại tìm về một khúc nhạc quen

giai điệu vang lên nơi ngã tư không đèn
nghe tình len trong lòng nao nức
lấp chỗ trống phía sau, mới mươi phút trước
vẫn còn đầy những ríu rít say sưa

ta hát mãi về những đón đưa
mà quên mất lời bình thường giữa đám đông tĩnh lặng
nếu bài ca nào cũng mang dành tặng
còn lại gì gõ nhịp lòng mình?

nhịp phách dồn chân bước đinh ninh
nhạc phát vang, cả khi lòng nghiêng ngả
đoạn đường này có lúc mờ mịt quá
có ai không? hát hộ một câu thôi

mà vui sao, vẫn đồng điệu cất lời
bài hát không phải lúc nào cũng ám mùi khói thuốc
không nhắc nhiều những câu hẹn ước
mà lời nào cũng rạo rực mãi sau

Hà Nội, 11/2023

would you like some chai?

the bubbling milk foam embraces
the soft scent of a new day
my legs curled up under the duvet
hands clasping the rising smoke

the silence of unspoken words
steeped in the chai’s pleasing flow
hassle might face us tomorrow
but for now, still here we sit down

with a spoonful of sweetness
in a cup of no worries
words of love, like an old tale
and chai, a smooth warm hug

smoke swirls around the mug
as do your lips, around mine
we brew tea, and light the cigarette’s glow
as the day gently unfolds

Hà Nội, 10/2023

this piece was originally written in Vietnamese

uống trà nhé?

từ bọt sữa lăn tăn
quyện hương thơm ngày mới
chân cuộn tròn dưới chăn
tay ấp ôm làn khói

những điều chưa kịp nói
đặt trong cốc trà đây
dẫu tất bật hôm mai
còn lúc này – ngồi xuống

còn ngọt ngào đầy muỗng
còn nguyên chén vô tư
lời thương từ lúc xưa
thơm vị trà ấm sực

khói quấn quanh miệng cốc
môi anh quấn lấy em
pha trà, rồi châm thuốc
và ngày lại trôi êm

Hà Nội, 10/2023

thấy (điều mà mình muốn thấy)

anh ơi, có thấy không?
cuộc đời mình trước mắt
em sẽ chỉ anh xem
tất cả điều đẹp nhất

bậu cửa mưa lất phất
hôm nay ươm nắng vàng
trời nhiều hôm tẻ ngắt
giờ đã lại sáng bừng

cây và hoa reo mừng
gió chơi bài nhạc nhẹ
thương yêu nằm gọn ghẽ
dưới mái nhà mình đây

ngộn ký ức chất đầy
trong ngăn bàn, hộc tủ
trong những trang thơ cũ
em kể anh mê say

và em của anh này
em chẳng xem mình đẹp
em sống đời chật hẹp
chẳng rạng rỡ đem khoe

em cơm nước vụng về
em lề mề cắt gọt
dành mấy lời dịu ngọt
trong vần thơ cho anh

em cái mũi to kềnh
em loà xoà tóc rối
em ngấn mỡ khắp mình
em môi son quẹt vội

trộm nghĩ, không dám hỏi
anh ơi, có thấy em?
hay thôi, anh đừng nói
cho em mơ giấc êm

dẫu là khi sáng – tối
thế giới anh đầy thêm
anh biết mong ngày mới
vì có em, có em

anh nghe mưa hát đệm
cho những vần thơ em
anh biết ngày dài thêm
trên tóc em thơm nắng

nức mùi cà phê đắng
ngát hương hoa của mùa
anh chẳng phút già nua
giữa những ngày mê đắm

anh vẫn còn tay nắm
dìu em lướt trên sàn
đếm gạch bằng bước chân
để thấy nhà mình rộng

để thấy lòng mình rộng
cho em nép gọn lành
nói với em ngọn ngành
điều mà anh yêu nhất

yêu lời như rót mật
yêu rón rén bàn chân
yêu cơm ngon nước mát
yêu bàn tay ân cần

vai xuôi và lưng trần
mắt môi và da thịt
anh yêu hết, yêu hết
đến cả từng nếp nhăn

thấy em ở cạnh bên
là giấc mơ đẹp nhất
trong tim anh vẹn nguyên
mãi là em – đẹp nhất

TP. Hồ Chí Minh, 7/2023

viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)

tô màu

ở cuối màn mưa trắng xoá
vết thương cũ thôi tím bầm
lời lẽ úa vàng tháng năm
nỗi nhớ ngày xưa xanh cỏ

người đến châm mồi thuốc đỏ
đưa tay ve vuốt má hồng
không còn vàng mắt ngóng trông
một yên bình xanh-lơ-đãng

đường về từ nay ươm nắng
suốt những ngày tất bật xanh
đáy ly nước màu nâu đắng
trong veo những sắc ngọt lành

Brighton, 10/2022