một cuộc chơi

cú va đập mạnh nhất nhưng không đau
môi với môi ghép vào nhau vừa khít
tất thảy sắc màu chảy tan trên da thịt
cuồng nhiệt này xây bởi những dịu êm

óc thả trôi, chân vững, tim mềm
ôm lấy em bằng những lời mê đắm
sướng vui ngập tràn trong hai mắt ướt nhèm
hai nhịp thở chung một hơi rạo rực

ta bắt đầu từ thanh âm háo hức
rồi chuyển rung vẫn chẳng lúc tay rời
đến khi mệt nhoài rúc sâu vào ngực
lại nghe lòng nhẹ như mây trôi

nhớ hay không, cũng là một cuộc chơi
nhưng nhớ người lúc biết mình còn trẻ
chẳng có đâu thật nhiều ước lệ
đem chân thành mà kể chuyện trụi trần

lại từ đầu, dẫu đã quen thân
những tha thiết không lần nào không mới

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

Sundays

we would still be lying down by midday
giggling about the fun we had last night
and the night before,
and the night before

I sniff,
today smells fresh:
ciggies rolled, coffee brewed, you doused,
all savored in bed

we stay behind this wall of secrets
that have nonetheless been given away
by the telling sounds from one side
and the deafening silence from the other;
that will always have us snicker

at some point we will get up
travel across the city for an ice cream tub
idly waiting for tomorrow
when the same old routine begins anew

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

function of a playground

a spot for occasional daytime pickup
and most often for midnight strolls
a place to walk off the one-liter ice cream tub
and wrap up thoughts inside a roll

hiding behind the cloud of smoke
huddling together against the cold
sipping on a Kopparberg or a Coke
passing as playful 16-year-olds

on a bench to watch friends and neighbors
both those cast off and newcomers
the things we see, the things we saw
dangling in our heads after a ride on the spinner

blasting speaker wouldn’t cause an uproar
and there’s no pain even when free falling
we tread and plunge and mark our colors
on this blue chunk of rubber padding

to Northfield 13

Hà Nội, 6/2023

mừng (cho những người cũ và sẽ cũ)

mừng câu thăm hỏi bình thường
mừng vừa xếp lại vấn vương, gọn gàng
mừng vì cả những dở dang
mừng đoạn vui ấy rẽ ngang lối này

mừng khi còn mới đắm say
mừng khi tim mỏi, thơ ngây mệt nhàu
mừng cho những sớm có nhau
mừng cho những tối không màu cô đơn

mừng thôi, biết chẳng hàm ơn
mừng câu đùa nhạt, mừng buồn chẳng đau
mừng ngón út vẫn ngoắc nhau
mừng chân không lạc, dẫu lâu thấy nhà

mừng ngày mừng tháng sẽ qua
mừng người vẫn vậy, chẳng là gì hơn
mừng đi hết một đoạn đường
mừng còn biết giận, biết thương sau cùng

Brighton, 5/2023

mười năm

mười năm đã cũ
mười năm chảy trôi
chân đi mỏi rũ
lỡ quên nghỉ ngơi

mười năm lôi thôi
mười năm tất tưởi
lời vừa rời môi
đã xa vời vợi

mười năm trẻ mãi
mười năm khóc oà
tôi vừa hết dại
người vừa bước qua

Brighton, 4/2023

I would have loved to be able to text you to celebrate today

fear

fear used to look like a sheikh
or any large bearded man in a long thawb
his mustache looking like two airplane wings

fear took the form of a huge eagle tattoo spreading
across the chest, accompanied by long hair
seemingly unwashed

fear was violent lashes,
foreign grounds, and names I could barely pronounce

but now fear is walking by English pubs with my British Mauritian Tinder date, waiting to find out
what the drunk white men tonight will shout
ni hao at me (a Vietnamese, by the way)
or namaste and go cut your dirty hair at him

fear is me and my Muslim dude not knowing
what and where we will be when our visa expires
so we’ll just roll a smoke and stare through the vapor

fear permeates tonight’s dining table
of you and your friends, all with unfair skin colors
gathering for some destressing, yet dreading
one of you might leave the country tomorrow after the major layoffs

the most terrifying stuff, after all,
are fears that go undiscussed

Brighton, 3/2023

written for my Race, Culture and the Media class

convenience store

I spend as little as a fiver
for a bottle of enjoyment
and spend some tasteless banter
for my own amusement

I often come with plans to devour
then bring back an armload of materials
I come, even on days when I’m not sure
what I am having later?

I don’t have to spend plenty
to expect much in return
all this joy kept in frames, neatly
I would take at a swipe of the hand

no poem is sold under the label “instant”
nor love canned for convenience
but standing in front of this overwhelming illusion
doesn’t it look like I still have options?
as long as I don’t choose (to be) the bad person
who splurges half-hearted dalliance
not knowing what to get in exchange for it all

I spend tonight on a paper roll
watching my words glow
smolder, then vaporize

Brighton, 2/2023

this piece was originally written in Vietnamese

cửa hàng tiện lợi

bỏ ra năm đồng
được chai rượu chát
buông câu đùa nhạt
được người mua vui

đến cùng với những cuộc vui
rồi xách về đầy tay nguyên liệu
đến cả vào những ngày không hiểu
tối nay mình ăn gì?

chỉ cần bỏ ra tí ti
không mong lấy gì nhiều nhặn
những hân hoan đóng khung vuông ngay ngắn
bằng lòng thu về sau cái gạt tay

chẳng có bài thơ lấy ngay
cũng không tình yêu đóng hộp
nhưng trước những mông lung choáng ngợp
xem như là còn lựa chọn đấy thôi
miễn đừng chọn (làm) kẻ tồi
bỏ ra toàn lấp lửng lả lơi
biết nhận lại gì trong tất thảy?

bỏ đêm nay vào cuộn giấy
mấy lời tôi âm ỉ cháy
bốc hơi

Brighton, 2/2023

to Budgens wine and affairs of convenience

thư tình 03

anh bước vào đêm với dòng tin nhắn
em cứ yêu người mà em vẫn yêu

em hẳn không biết hết mọi điều
anh say kể những tháng ngày mải miết
nhưng em biết tìm những điều đã viết
như vẫn nghe anh câu chuyện rù rì

để em vẫn là người không-biết-chia-ly
người bao dung và không hằn học
một người gửi thơ cho anh đọc
những câu thơ tự em sẽ nâng niu

thứ mà em gọi là tình yêu
chẳng có gì nhiều mà lấy ra bảo đảm
chỉ biết thương cho hết hôm nay
dẫu không biết có nhau lâu hay tạm

mai anh thức dậy, vẫn biết rằng chắc chắn
em cứ yêu người mà em vẫn yêu

Brighton, 1/2023

bài thơ mừng thọ số 3, năm nay muộn hẳn 1 tuần

viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)