để lại cho người mình thương

phải để lại cho người mình thương
một khoảng trời thành thật
nào ai muốn cô đơn với điều bí mật
chót lưỡi đầu môi cũng nói hết hôm nay

để lại nỗi nhớ dài ngày
để lại tay chai tim xước
để lại bàn tay ôm khói thuốc
mấy bài nhạc không nghe cũng thuộc nằm lòng

để lại dòng tin nhắn,
mệt hông?
để lòng biết ơn cho những gì nhận được
để dở dang chừa chỗ cho mong ước
mấy nỗi tin hin gửi lại một vạn điều

để lại cho người thương ly trà chiều
chừa lối đi đến quán ăn yêu thích
để lại những buổi trưa nằm im thít
giờ cuộn mình thêm một không-nhau

để lại trăm điều ta đã cùng nhau
thêm trăm điều ngày sau đi tiếp
để dành lại bài thơ chưa viết
(nếu vẫn viết về nhau, ôi may!)

nếu để lại (được) hết,
cũng hay
gói tinh tươm trong ngày-mong-nhất

Hà Nội, 9/2022

giàu

đổ bình xăng một trăm ngàn
thì ra giàu có dễ dàng thế sao?

giàu ly đen đá vị đào
đều đều sáu chục, chiều nào cũng thơm

người giàu không túi đựng cơm
người giàu chẳng ngại gió nồm mưa tuôn

chân đi giàu những dặm đường
gối mỏi giàu chốn tựa nương để về

luôn đủ câu chuyện cà kê
luôn đủ kế hoạch bên lề giấc mơ

đầy một bụng chữ với thơ
và thừa những lúc ngẩn ngơ nghiêng đầu

dự định nghe đã thấy giàu
tô vẽ cũng đủ những màu hân hoan

không giàu tính tính toan toan
cũng may gặp bữa trời ngoan gió lành

(tôi giàu cả nỗi nhớ anh
giàu thêm mấy nỗi chưa thành gọi tên)

Hà Nội, 9/2022

líu ríu kể nghe

nếu em mà thích càm ràm
anh cười như một chuyện xàm là xong
nếu em vẫn cứ lòng vòng
thì anh nhếch mép, và không nói gì

mấy điều nhỏ bé tí ti
giữ mãi làm gì cho bận lòng hơn
công xá đâu trận dỗi hờn
mệt rồi thôi cũng chẳng buồn ỉ ôi

ai cũng là đứa trẻ thôi
thèm câu nói ngọt, thèm lời dịu êm
tay ôm và mắt môi mềm
liu thiu vẫn một giấc hiền có nhau

Hà Nội, 9/2022

học yêu

không ai dạy mình cách ở bên nhau
không sách vở nào để trọn đời theo học
nếu trả lời sai, hẳn em vẫn khóc
dù cuộc thi đua đôi khi chỉ mỗi mình

không chữ nghĩa nào đáp lại sự lặng thinh
không phép tính cho những điều vô giá
ai cần đâu điệu cười giả lả
sân khấu từ lâu thôi đã sáng đèn

ôi yêu đương, chẳng ai phát giấy khen
không điểm chuyên cần, không học bù ngày cũ
cố chậm lại một hơi hít thở
đáp án cũng không hiện rõ trong đầu

học hơi lâu, và chắc có hơi đần
em cần mẫn, chẳng mong ngày tốt nghiệp

Hà Nội, 8/2022

những phép tính

ừ, lòng ai kiên nhẫn
để thấy người bao dung
và mắt nào trông ngóng
xem ai có đợi mong

lối nào đi thong dong
biết có người chờ bước
lời nào làm mắt ướt
rượu nào cho người say

vòng tay nào ôm ấp
mừng người còn ở đây
môi hôn nào tới tấp
đầy giữa cuộc vui này

Hà Nội, 7/2022

trời khóc

trời làm một trận ướt nhẹp
nghe mùa thương cũ vỡ oà
có người tựa đầu nem nép
sùi sụt cho ngày tan ra

mưa đâu chỉ ướt nay mai
buồn nào khóc xong là hết
giọt giọt nối đuôi nhau rơi
trong cuộc đua không hồi kết

biết đời vốn là hơi mệt
chẳng muốn bận thêm rối bời
chờ giọt vui nhỏ nhẹ thôi
rơi lúc mình không để ý

Hà Nội, 7/2022

một nửa bình minh

bầu trời bữa ấy chia hai
cuộc vui phân nửa, đường dài rẽ đôi

mây vừa tan ở chỗ tôi
bên anh mưa đã ướt đầy bóng lưng

ai làm cho đại hoạ ngưng?
hay ai có thể dửng dưng mấy lời?

dẫu là bước tiếp hay thôi
bình minh ấy cũng qua rồi còn đâu

Hà Nội, 7/2022

tàn cuộc

trời chưa hẳn tối
cơm chưa hẳn sôi
ngày không còn mới
tôi đi về thôi

chân thôi không hối
óc thôi vẽ vời
ngày vui sẽ tới
chuyện cũ sẽ trôi

không còn rượt đuổi
không còn cuộc chơi
tôi không có lỗi
anh không có tôi

Hà Nội – Nghệ An, 6/2022

ước

ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa

ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên

ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau

ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ

Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022