hát cho anh

khi bàn tay không còn nắm bàn tay khác
lại tìm về một khúc nhạc quen

giai điệu vang lên nơi ngã tư không đèn
nghe tình len trong lòng nao nức
lấp chỗ trống phía sau, mới mươi phút trước
vẫn còn đầy những ríu rít say sưa

ta hát mãi về những đón đưa
mà quên mất lời bình thường giữa đám đông tĩnh lặng
nếu bài ca nào cũng mang dành tặng
còn lại gì gõ nhịp lòng mình?

nhịp phách dồn chân bước đinh ninh
nhạc phát vang, cả khi lòng nghiêng ngả
đoạn đường này có lúc mờ mịt quá
có ai không? hát hộ một câu thôi

mà vui sao, vẫn đồng điệu cất lời
bài hát không phải lúc nào cũng ám mùi khói thuốc
không nhắc nhiều những câu hẹn ước
mà lời nào cũng rạo rực mãi sau

Hà Nội, 11/2023

would you like some chai?

the bubbling milk foam embraces
the soft scent of a new day
my legs curled up under the duvet
hands clasping the rising smoke

the silence of unspoken words
steeped in the chai’s pleasing flow
hassle might face us tomorrow
but for now, still here we sit down

with a spoonful of sweetness
in a cup of no worries
words of love, like an old tale
and chai, a smooth warm hug

smoke swirls around the mug
as do your lips, around mine
we brew tea, and light the cigarette’s glow
as the day gently unfolds

Hà Nội, 10/2023

this piece was originally written in Vietnamese

uống trà nhé?

từ bọt sữa lăn tăn
quyện hương thơm ngày mới
chân cuộn tròn dưới chăn
tay ấp ôm làn khói

những điều chưa kịp nói
đặt trong cốc trà đây
dẫu tất bật hôm mai
còn lúc này – ngồi xuống

còn ngọt ngào đầy muỗng
còn nguyên chén vô tư
lời thương từ lúc xưa
thơm vị trà ấm sực

khói quấn quanh miệng cốc
môi anh quấn lấy em
pha trà, rồi châm thuốc
và ngày lại trôi êm

Hà Nội, 10/2023

biết ơn những thảnh thơi này

cuộc vui không đợi đến cuối tuần
bởi hôm nào cũng là chủ nhật
tay vít ga chẳng lúc phân vân
vòng bánh xe cũng quên ngày tất bật

trên những đoạn đường mông lung nhất
nghe trong lòng vẫn hát khúc tểnh tênh
dù tim mỏi, dù chân bước chênh vênh
dưới ánh sáng của mặt trời méo mó

đổi những lúc sớm khuya lọ mọ
lấy cơn mê man đến giữa ngày
say sưa những buồn vui lỡ cỡ
chẳng đợi ai đo dấu vân tay

dẫu hôm nay thành tựu chẳng đến ngay
chặng phiêu lưu vẫn còn dài trước mắt
lại đi tiếp, khi còn chưa quên mất
lời biết ơn những thảnh thơi này

Hà Nội, 9/2023

chẳng đợi tình yêu viết

báo thức reo từ trong đêm tiệc
chào ngày mới bên kia địa cầu
ngày tất bật và ngày mải miết
đêm cuồng say, đêm trôi tận đến đâu

ta nói mãi những chuyện không hồi kết
cho cuộc vui mới lại từ đầu
đi hết đường xa, rồi mới biết
chẳng lúc nào không ở gần nhau

ta lại về phủi bụi tấm ga nhàu
vươn vai dậy – hết lấm lem mỏi mệt
dẫu không mơ được giấc dài lâu
vẫn thương thế, chẳng đợi tình yêu viết

Hà Nội, 8/2023

in another life, I would love to be your American partner

thấy (điều mà mình muốn thấy)

anh ơi, có thấy không?
cuộc đời mình trước mắt
em sẽ chỉ anh xem
tất cả điều đẹp nhất

bậu cửa mưa lất phất
hôm nay ươm nắng vàng
trời nhiều hôm tẻ ngắt
giờ đã lại sáng bừng

cây và hoa reo mừng
gió chơi bài nhạc nhẹ
thương yêu nằm gọn ghẽ
dưới mái nhà mình đây

ngộn ký ức chất đầy
trong ngăn bàn, hộc tủ
trong những trang thơ cũ
em kể anh mê say

và em của anh này
em chẳng xem mình đẹp
em sống đời chật hẹp
chẳng rạng rỡ đem khoe

em cơm nước vụng về
em lề mề cắt gọt
dành mấy lời dịu ngọt
trong vần thơ cho anh

em cái mũi to kềnh
em loà xoà tóc rối
em ngấn mỡ khắp mình
em môi son quẹt vội

trộm nghĩ, không dám hỏi
anh ơi, có thấy em?
hay thôi, anh đừng nói
cho em mơ giấc êm

dẫu là khi sáng – tối
thế giới anh đầy thêm
anh biết mong ngày mới
vì có em, có em

anh nghe mưa hát đệm
cho những vần thơ em
anh biết ngày dài thêm
trên tóc em thơm nắng

nức mùi cà phê đắng
ngát hương hoa của mùa
anh chẳng phút già nua
giữa những ngày mê đắm

anh vẫn còn tay nắm
dìu em lướt trên sàn
đếm gạch bằng bước chân
để thấy nhà mình rộng

để thấy lòng mình rộng
cho em nép gọn lành
nói với em ngọn ngành
điều mà anh yêu nhất

yêu lời như rót mật
yêu rón rén bàn chân
yêu cơm ngon nước mát
yêu bàn tay ân cần

vai xuôi và lưng trần
mắt môi và da thịt
anh yêu hết, yêu hết
đến cả từng nếp nhăn

thấy em ở cạnh bên
là giấc mơ đẹp nhất
trong tim anh vẹn nguyên
mãi là em – đẹp nhất

TP. Hồ Chí Minh, 7/2023

một cuộc chơi

cú va đập mạnh nhất nhưng không đau
môi với môi ghép vào nhau vừa khít
tất thảy sắc màu chảy tan trên da thịt
cuồng nhiệt này xây bởi những dịu êm

óc thả trôi, chân vững, tim mềm
ôm lấy em bằng những lời mê đắm
sướng vui ngập tràn trong hai mắt ướt nhèm
hai nhịp thở chung một hơi rạo rực

ta bắt đầu từ thanh âm háo hức
rồi chuyển rung vẫn chẳng lúc tay rời
đến khi mệt nhoài rúc sâu vào ngực
lại nghe lòng nhẹ như mây trôi

nhớ hay không, cũng là một cuộc chơi
nhưng nhớ người lúc biết mình còn trẻ
chẳng có đâu thật nhiều ước lệ
đem chân thành mà kể chuyện trụi trần

lại từ đầu, dẫu đã quen thân
những tha thiết không lần nào không mới

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

Sundays

we would still be lying down by midday
giggling about the fun we had last night
and the night before,
and the night before

I sniff,
today smells fresh:
ciggies rolled, coffee brewed, you doused,
all savored in bed

we stay behind this wall of secrets
that have nonetheless been given away
by the telling sounds from one side
and the deafening silence from the other;
that will always have us snicker

at some point we will get up
travel across the city for an ice cream tub
idly waiting for tomorrow
when the same old routine begins anew

TP. Hồ Chí Minh, 6/2023

function of a playground

a spot for occasional daytime pickup
and most often for midnight strolls
a place to walk off the one-liter ice cream tub
and wrap up thoughts inside a roll

hiding behind the cloud of smoke
huddling together against the cold
sipping on a Kopparberg or a Coke
passing as playful 16-year-olds

on a bench to watch friends and neighbors
both those cast off and newcomers
the things we see, the things we saw
dangling in our heads after a ride on the spinner

blasting speaker wouldn’t cause an uproar
and there’s no pain even when free falling
we tread and plunge and mark our colors
on this blue chunk of rubber padding

to Northfield 13

Hà Nội, 6/2023

mừng (cho những người cũ và sẽ cũ)

mừng câu thăm hỏi bình thường
mừng vừa xếp lại vấn vương, gọn gàng
mừng vì cả những dở dang
mừng đoạn vui ấy rẽ ngang lối này

mừng khi còn mới đắm say
mừng khi tim mỏi, thơ ngây mệt nhàu
mừng cho những sớm có nhau
mừng cho những tối không màu cô đơn

mừng thôi, biết chẳng hàm ơn
mừng câu đùa nhạt, mừng buồn chẳng đau
mừng ngón út vẫn ngoắc nhau
mừng chân không lạc, dẫu lâu thấy nhà

mừng ngày mừng tháng sẽ qua
mừng người vẫn vậy, chẳng là gì hơn
mừng đi hết một đoạn đường
mừng còn biết giận, biết thương sau cùng

Brighton, 5/2023