hay là

hay là mình yêu đi thôi
để thu ngắn lại xa xôi trong lòng
để đưa nhau lượn một vòng
rồi tặng nhau một cái hôn cuối ngày

ân cần xếp gọn trong tay
gói thêm thương nhớ rất đầy và to
ngồi đây, em sẽ kể cho
dấu yêu lẫn cả lắng lo trong đầu

nếu anh vẫn ngại buồn rầu
hay là ngại vết thương sâu chưa lành
thì thôi, nhanh chậm cũng đành
miễn là tình nguyện để dành nhớ mong

dù đường còn lắm mênh mông
phiêu lưu gì nữa, mình đồng ý đi

Hà Nội, 1/2021

dở dang

(Bài này mình viết tiếng Anh trước, bài tiếng Anh ở đây.)

đâu chỉ hôn ở trên giường
còn cần tay nắm trên đường hát vang
mùi hương người cứ toả lan
quấn quanh tôi,
ngỡ nồng nàn nước hoa

yêu đương,
vốn chẳng phải là
phục trang xúng xính điệu đà cho ai
nhãn mác xin cởi bên ngoài
vào đây chỉ có thân này cùng nhau

thịt da dẫu có phai nhầu
tên người tôi sẽ khắc sâu góc này
còn người,
ở trên cánh tay
có khâu một trái tim này vẹn nguyên?

bài thơ dang dở nằm yên
khi ta nằm xuống hồn nhiên mơ màng
người say rượu, say khói nồng
tôi say ý nghĩ
đợi mong bên người.

Hà Nội, 01/2021

nhìn này

(ảnh VTH chụp, thơ tặng VTH, ý tưởng của VTH nốt)

Nhìn sang trái,
thấy ngổn ngang bàn giấy
Liếc sang phải,
nghe cất tiếng thở dài
Rời văn phòng tối nay,
nhìn trên đường
chỉ toàn nhàu phai mỏi mệt

Nhìn quanh mình không còn chỗ lách
“Nhìn quanh lần cuối rừng thay lá ngậm ngùi”?
Nhìn trong đầu toàn suy nghĩ tối thui
len chật cứng như người xe giữa phố

Nhìn phía trước,
kế hoạch tương lai nhiều chỗ hở
Nhưng phía trước,
còn bất tận ước mơ an trú thảnh thơi

Ngước nhìn lên,
sẽ thấy mây trời
thấy sáng trong và rộng dài khao khát
Nhìn lên ban công ngập sắc hoa, tiếng hát
nghe tim mình thu thập một khúc ca

Này,
cứ mải nhìn đâu xa
nhìn qua tóc mái loà xoà
vén hộ những sợi vương
nhắc nhau nhìn ngay bên cạnh

Chẳng cần nhìn những đảo điên chóng vánh
quay sang nhau,
nhìn vào mắt thật sâu
Nhìn dọc ngang nếu có thấy u sầu
thì vẫn nhớ
có người khép chân cho mình gối đầu
và ủ rũ,
vẫn còn nhau kề cạnh.

Hà Nội, 01/2021

Unfinished

Let’s kiss
outside of the bedroom.
Let’s hold hands in public
and I’ll wear your smell like it’s perfume.

What we have is not a costume
to occasionally put on and show off.
So strip down all the labels and the acts,
stand up naked in front of each other.
I’ll write your name on my skin
and you can wear my heart on your sleeve.

I’ll try to finish this poem
as we lie in bed, under the influence
you, of alcohol and substance
and me, of the substantial thought of us.

Hà Nội, 12/2020

My Vietnamese translation of the poem from Someone Great

“Câu tạm biệt em nói trên môi
Anh biết đây là đêm cuối bên nhau mà thôi”
Đặt thêm một nụ hôn cuối,
Rồi em sẽ rời đi
Và có lẽ, cho em cùng anh thêm một bữa sáng, một bữa trưa, một bữa tối
No bụng, ấm lòng, thế là mình chia xa
Nhưng giữa những bữa ăn, anh có muốn hai ta
Cùng nằm xuống cạnh nhau thêm lần nữa?
Em gối đầu lên ngực anh, thời gian đứng lại bên ô cửa
Thêm một khoảnh khắc kéo dài
Hy vọng rằng nếu những “một lần” cứ cộng dồn lên mãi
Chúng sẽ dài bằng cả một đời.

Nhưng anh ơi, điều đó không có thật
Không còn có “thêm một lần” nào nữa cho ta
Em gặp anh khi mọi thứ đều vui và mới lạ
Thật nhiều những khả năng bất tận mở ra
Và chúng vẫn như vậy
Cho anh,
Cho em
Nhưng không còn cho chúng ta được nữa
Đâu đó giữa những tháng năm ngược xuôi hối hả
Chúng ta trôi về những phía không nhau
Và ta lớn.

Khi một thứ bị vỡ,
Nếu các mảnh đủ to, mình sẽ hàn gắn và sửa chữa
Chỉ tiếc rằng, đôi khi, mọi thứ không vỡ
Chúng
vụn
nát
tan
tành.
Nhưng chỉ cần tia sáng rọi qua,
Mảnh vỡ ấy sẽ ánh lên lấp lánh
Trong khoảnh khắc những mảnh vỡ đón nắng chiếu vào
Em sẽ nhớ mọi thứ đã từng lung linh đến thế
Và chúng vẫn sẽ luôn đẹp biết bao
Bởi đó đã từng là chúng ta
Và cùng nhau ta đã là những diệu kỳ
Mãi mãi.


Dịch thơ, nhất là thơ không phải của mình, lúc nào cũng là một việc rất khó. Đến cái tiêu đề mình còn không biết phải dịch thế nào?! (dù thực ra bài thơ này vốn không có tên).

Video đoạn đọc thơ ở đây

Dù sao thì, đây là một bài thơ mình rất mê, từ một bộ phim mình cũng rất mê (yes I’m a sucker for romcoms). Không hiểu sao tự nhiên lại đi dịch một bài thơ từ cách đây hơn 1 năm, lại còn là bài thơ chia tay. Bài này buồn, nhưng cho mình một cảm giác buồn rất… tích cực.

Cảm ơn những người tuyệt vời, những “someone great”, và những diệu kỳ trong đời mình.

Hà Nội, 12/2020

Sẵn sàng (?)

Em đã sẵn sàng chưa?
cho khởi đầu mới, thêm lần nữa
sẵn sàng cho căn nhà mở cửa
sớm mai có thêm người ghé qua
(dù người ta vẫn có thể bước ra khi họ muốn).

Đã sẵn sàng cho tin nhắn “em ăn cơm chưa?”,
và chiếc điện thoại liên tục rung ở văn phòng
hay cả khi em đang say giấc ngủ?
Em đã dọn xong những vấn vương ngày cũ,
đã gom đủ nhẫn nại và quan tâm?
Em có sẵn sàng trước những lỗi lầm
trừng phạt hay thứ tha,
cũng ở em sẵn sàng đưa ra quyết định.

Và mong em sẵn sàng
cho những muộn phiền suy nghĩ
cho những tổn thương chưa từng nếm qua mùi vị
vì yêu là sẽ thương
vì người em yêu nhất
cũng là người dễ làm tổn thương em nhất.

Nếu em chưa sẵn sàng,
hãy cứ yên vui với những bận tâm thường nhật,
tiếp tục soạn sửa cho những ngày tất bật
(và cả những buổi nhàn tênh)
dù có những lúc chênh vênh,
dù có đôi khi mỏi mệt.

Rồi biết đâu một sáng mai, bất chợt
sẽ có ai đó bước vào
khép lại cánh cửa phía sau
và lần này người ta sẽ ở lại
kể cả khi em chưa sẵn sàng.

Hà Nội, 11/2020

Anh Một

Em muốn nghe gì, Anh kể em nghe?
Nghe những kỳ thi, giải Quốc gia, Thành phố,
Nghe những Trưởng ban, Chủ tịch câu lạc bộ,
Hay nghe điểm TOEFL, SAT, IELTS?

Không em ơi, nghe sao hết những điều
Càng ồn ào, càng dễ rơi vào quên lãng
Mai này tìm nhau, mấy ai tìm điều hào nhoáng
Anh kể em nghe những mẩu chuyện của Anh.

Ngồi bên nghe Anh một ngày có mưa
Mưa ướt đường đi đi, mưa lấm lem áo trắng
Mưa như đêm hè năm nào vắng lặng
Mưa dội về cả ký ức buổi đầu tiên.

Rồi lại chuyện những ngày nắng triền miên
Tháng năm ấy, là Syncronia hay chuyển hệ
Một mùa hè nắng sao gắt thế
Chắc cũng chẳng gắt bằng những sáng chuyên đề.

Nghe Anh kể về những chồng sách dày
Nghe ngòi bút miệt mài trên vở notes
Nghe nhịp thở trên từng tờ flashcard
Mai thi rồi, Olympic đã xong chưa?

Kể em nghe về những buổi trưa
Cơm hộp mang đi, chai nước thì mua mới
Ra net chơi hay nằm ngủ lại
20 câu Tin, đã thuộc được mấy phần?

Cả những đứa ở Anh, ở Sing
Ngày về nước chỉ mong có buổi trưa gặp gỡ
Thằng bên Mỹ đêm đói bóc gói mỳ ăn đỡ
Lại nhớ những chuyến đi ăn rong ruổi ở nhà.

Nghe chuyện 20 tháng 10 hay mùng 8 tháng 3
Hát nghêu ngao cũng có đứa khóc vì cảm động
Này là cánh hồng e ấp trong trang vở
Này là anh chàng xuất khẩu cũng thành thơ.

Kể lại một mùa a gờ tê tám (AGT8) như mơ
Ai dán poster, ai chạy bộ đàm, ai chào khán giả
Afterglow tưng bừng và rộn rã
Sau tất cả, Nhật Chí đã thành công.

Kể chuyện ngày Anh vang hát trên cánh đồng
“Mai Châu mùa em” nếp xôi ngào ngạt
Ngày Anh đứng trên cao nguyên Mê Thuột
Cà phê thơm, và tóc em thơm.

Hay là chuyện thầy Toán giỏi rang cơm
Cất giọng nói nghe như giọng Sếp
Cô chủ nhiệm cười hiền mà tinh thần thép
Cùng Anh “make sense” ở lớp mỗi ngày.

Và ở nơi đâu cũng mang bóng dáng người thầy
Trong giọng đọc run run như đứt gãy
Trên sảnh gạch hôm qua rộn ràng tiết dạy
Hay giữa bài luận nghìn từ viết sao kịp tối nay.

Kể về những chiều vẩn vơ ngắm mây bay
Trên đường chạy hôm nay lại có người gục ngã
Chạy ngắn, nhảy xa, cầu lông hay cầu đá
Còn khó hơn kỳ tuyển sinh xứ cờ hoa.

Để có những ngày niềm vui vỡ oà
Ôm chầm lấy nhau, “mày ơi tao đỗ”
Và vòng tay ôm còn siết ghì hơn nữa
Khi đằng sau lá thư chỉ có tiếng thở dài…

Chuyện còn dài, chuyện hôm qua, hôm nay rồi ngày mai
Anh Một, một Anh, 50 anh hoà chung làm một
Ai sẽ đi xa, ai người còn ở lại
Tháng năm này níu mãi chẳng được lâu.

Mai sau, mai sau, mai sau có gặp Anh ở đâu
Châu Mỹ, châu Âu hay bất kỳ đâu trên trái đất
Anh sẽ chỉ mang toàn chuyện vui bất tận
Để em ngồi đây, Anh lại kể em nghe.

Ams, 03-04/2017

Tạm biệt

Câu tạm biệt tôi nói ba lần
Một lần, cho vẫy vùng tuổi trẻ
Một lần, cho san sẻ vơi đầy
Một lần, cho sau này, mãi mãi.

Lần đầu tiên,
Mùa hạ năm nào ngơ ngác
Bài ca viết riêng không còn ai hát
Bên ô cửa không còn bóng người chờ
Trang giấy trắng thôi viết vội những dòng thư
Thôi những dại khờ, từ nay tôi sẽ lớn.

Lần tiếp theo,
Thu năm ấy rộn ràng và hối hả
Những dự định, những cái tên có quen, có lạ
Những gương mặt người vội vã lướt ngang
Qua tôi, qua anh, qua ký ức.
Bảy năm tình bạn sẽ thành tình thân
Tìm đến nhau cho vực dậy tinh thần
Những tin nhắn còn ngủ say
Những cuộc gọi hơi men rượu cay
Thương người, người thương, rồi sẽ sẵn sàng bước tiếp.

Lần cuối,
Mình đi cùng nhau đến đây thôi
Một mùa mới, và cuộc đời cũng mới
Sẽ không đi đến cuối đất cùng trời
Nhưng cũng không cung đường nào mang tên hối hận*
Gửi lại tuổi xuân nhành cúc trắng tinh khôi
Mai xa rồi, mong nụ cười luôn ấm áp.

Mối tình đầu tôi tạm biệt ba lần
Một lần để lớn,
Một lần để thương,
Một lần để nhớ.

Hà Nội, 09/2020


*Cung đường mang tên hối hận là reference đến một câu trong bài Make You Feel My Love của Adele, “and on the highway of regrets”. Bài hát này ngày xưa là bài hát của bọn mình. Cũng trùng hợp là, tin nhắn cuối cùng mình gửi cho cậu ấy, cũng chính là câu hát này.

Thế đã nhé, mừng sinh nhật cậu hôm nay.

The city kisses me

The city kisses me
The way the autumn sunlight kisses my hair
As I cycle through the never-ending streets

The city kisses me
The way each of its corners speaks to my soul
Convincing me to find a corner for myself

The city kisses me
The way the cocktail melts on my lips
Sweet and strong and bitter, slowly, but all at once

The city kisses me
The way I long to be kissed
Sparkling in the night, exploding the silence
Unwinding the body nerves, but entangling the mind
Passion felt, scars marked, memories left behind

The city kisses me
The way you kiss me
And I might come back
For just another kiss in that city

Berlin-Maastricht, 10/2019