tự nhắc nhở nhau

chỗ nào chưa từng đến
đều là chỗ nên đi
món ăn chưa quen vị
cứ thử thôi, ngại gì

ngày vui hơn một tí
là ngày trôi qua mau
điều mình nhớ thật lâu
đâu là điều biết trước

người mà chưa gặp được
rồi cũng sẽ đến thôi
chỉ nhớ, trong lúc đợi
thương người ở đây rồi

Hà Nội, 11/2021

tặng bạn Tú

it’s a match!

lời ca cũ hợp nỗi lòng
chiều hôm nay hợp để không ngồi nhà
nắng vàng hợp với thảm hoa
váy hoa tôi hợp la cà quán quen

hợp gì với những đua chen
im im cho hợp một hèn mọn tôi
băn khoăn hợp với đôi mươi
tính toan nào hợp những lời xa xôi

đây rồi, một bạn hợp tôi
hợp thức, hợp ngủ, hợp ngồi ngẩn ngơ
chuyện trò hợp những vẩn vơ
đi về hợp lối,
giấc mơ hợp đời

Hà Nội, 11/2021
(happy match-versary!)

vị gì?

anh có vị gì?
hay vị trái cây?
nhưng em không thích trái cây
dẫu ngọt lành gom góp rất đầy

vị của những thứ làm mình say
dù đầu lưỡi hơi cay, chắc chắn
đâu ai biết cách đừng mê đắm
hay là cách để thôi ngất ngây

cả vị của ly nước sau cơn say
mà thực ra không có vị gì hết
ngoài những dịu dàng man mát
những êm ái lặng yên

vị thịt xiên
lúc hoàng hôn xuống
ngày đã hơi muộn
và gió hơi tê

vị cà phê
khi anh hôn em
hôn em
hôn em

Hà Nội, 10-11/2021

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021

(thuộc về) mùa thu

không cần nhanh, không cần mạnh
trên thịt da những lấp lánh vui
đua nhau rơi và trượt mình ngã dúi
rồi dụi vào sau áo anh

chậm rãi tan vào đây những mát lành
thương thương lắm,
cất thành lời tha thiết
mưa không biết, còn anh không tiếc
mùa lại sang, mình viết tiếp điều gì?

Hà Nội, 10/2021

vẫn còn chứ

người ta cười với em
nụ cười chỉ còn trong ảnh
cái nắm tay từng là kiêu hãnh
giờ cũng thành mây khói thế thôi

người ta đi mất rồi
đến tận đâu
lửng lơ trôi
không ai biết
ai xót xa và ai thương tiếc
ai mặc nhiên xa cách cũng thường

người ta yêu, người ta thương
muôn dặm đường vẫn trở về ngày cũ
ai vẫn nhớ khi đã say giấc ngủ
vẫn mùa thu
những chuyến đi xa

người ta không biết em khóc oà
trước ảo ảnh hôm qua – ngày tới
dẫu chơi vơi là điều tiên đoán được
và hoang mang,
thường đến trước thảnh thơi

thì mình ơi,
đi tới đây rồi
trong lòng còn chừa chỗ cho chộn rộn
vẫn có hôm nay cho mình từ tốn
em mong mình còn
nhiều hơn chỉ một nụ cười

Hà Nội, 10/2021

the last thing I wanna see when crying in fear of losing you is an old picture with my deceased ex

nhờ có em

niềm vui này nhờ em hết
mỗi khi có em gần bên
đến bây giờ anh mới biết
bình yên trong nụ cười em

cũng nhờ em, là nét đẹp
anh không tự thấy bao giờ
nhất là khi đưa tay sờ
thấy mũi to kinh khủng khiếp

nhờ em mà anh đặc biệt
có trời mới biết bấy lâu
anh vẫn thường hay ao ước
được là đặc biệt của nhau

em cho anh biết tình yêu
đặt vào tim anh vừa vặn
được yêu em, ôi chắc hẳn
điều tuyệt vời nhất anh từng

em làm anh thấy dễ thương
dẫu biết thương đâu hề dễ
thật dễ thương, khi có thể
dễ thương với người anh thương


Đây là bản dịch của lyrics bài hát ở phần cuối truyện All The Bright Places (Jennifer Niven). Đọc truyện đến phần này, hay xem phim đến đoạn cuối (dù tiếc là trên phim không có bài hát này), mình đều khóc. ATBP, cả phim và truyện, cho mình những cảm xúc rất đặc biệt. Mình dịch bài này theo một cách mình nghĩ là phù hợp với nhân vật, và với những cảm nhận của mình cả khi đọc/xem, và xoay quanh ATBP nói chung.

Bản gốc thì đây:

You make me happy,
Whenever you’re around I’m safe inside your smile,

You make me handsome,
Whenever I feel my nose just seems a bit too round,

You make me special,
and God knows I’ve longed to be that kind of guy to have around,

You make me love you,
And that could be the greatest thing my heart was ever fit to do,

You make me lovely,
and it’s so lovely to be lovely to the one I love.

To all the Finches that we know and adore
Hà Nội, 9/2021

không có gì để viết

không có gì để viết cả
tôi vẫn đi vào đi ra
từ từ hít thở
hòm thư tôi vẫn mở
miệt mài gửi đi những chữ giống nhau
(gõ và viết, thực ra đâu phải một)

vì tôi vẫn không có gì để viết
người ta ai cũng viết mà
người ta ai cũng biết là
nói điều gì cho say mê tha thiết
biết ngày sau phải làm gì tiếp
còn tôi,
tôi nghĩ tôi không
tôi sẽ đi ngủ thôi
thành phố cũng ngủ yên rồi

mình nhé, mình cũng ngủ đi thôi
tôi cũng không biết viết gì cho mình nữa
tôi còn đang ngần ngừ chọn lựa
ý tứ vần vèo ai đứng bên ai

hay mình đứng đây làm một dấu gạch dài
nối lại cùng tôi những câu từ hỗn độn

Hà Nội, 9/2021

ở giữa

ở giữa hai châu lục
một tôi bay lửng lơ
bên nào bùi ngùi nhớ
bên nào không ai chờ

ở giữa những múi giờ
nhiều dở dang chọn lựa
ai được quyền lần lữa
thời gian nào vô biên

ở giữa những câu chuyện
sắm vai gì cho tôi
biết đâu là thân thuộc
qua những giấc chơi vơi

ở giữa anh và tôi
câu hỏi nào để ngỏ
cố cựa mình đổi chỗ
ta kẹt giữa nhiều điều

Maastricht, 10/2019 – Hà Nội, 9/2021