đi hết Hà Nội cùng nhau

thức dậy Nam Từ Liêm
lên Ba Đình làm việc
trưa chạy sang Hoàn Kiếm
mua đồ về Long Biên

thịt xiên ở Đống Đa
(không phải ở Đội Cấn!)
cà phê quận Hai Bà
hoặc phố Hàng thẳng tiến

Thanh Xuân có gà viên
gà rán thì Cầu Giấy
Hồ Tây không gì mấy
ngoài những hôm nhiều tiền

ai hồ hởi luyên thuyên
ai chạy xuyên Hà Nội
ai lặng im chờ đợi
ai mơ mộng không tên

ai gì? cài mũ nhanh lên!
lên xe ôm chặt những quen thân này

thế thôi là đủ,
mỗi ngày…

Hà Nội, 2/2022

nếu một ngày mình không làm bạn nữa

bạn đi rồi,
cũng không có gì thay đổi
gió trên đầu vẫn thổi
đường Hà Nội vẫn chật ních người

những cuối tuần lôi thôi
tôi vẫn chạy xe ba mươi cây số
hoặc bốn năm mươi cây cũng thế
vì đằng sau đâu còn có ai ngồi

góc cà phê chiều chiều vẫn ghé
latte hôm nay gọi một ly thôi
quán hàng mới có món gì lạ thế
lại đợi người nếm thử cùng tôi

bài ca cũ mèm tôi vẫn bật
hẳn sẽ có người ư ử hát theo
dăm ba câu chuyện đùa nhàn nhạt
vẫn người nghe và mắt cười nheo

mình không là tình yêu vĩ đại
không thiết tha thề hẹn lúc hoa niên
nhưng hoá ra những gì nhớ mãi
là điều bình thường mình nghĩ nó đương nhiên

Hà Nội, 2/2022

viết hộ Liên, dù không biết có đúng ý không

nugget ở Thanh Xuân

(nugget ở Thanh Xuân, nhưng là ảnh fries ở Hoàn Kiếm)

rồi đến lúc,
những đợi mong đáp cánh
không biết vành đai đã ngủ hay chưa?
mấy cây cầu (giấy) đứng hơi thừa
và chắc hẳn mặt hồ còn ken sóng

những ô cửa khép hờ – chưa đóng
cất giấu gì sau những đua chen?
còn Thanh Xuân sáng đèn
còn hò hẹn ngày nào gặp lại

món ăn quen vẫn thèm mong mãi
chạy qua Tố Hữu còn thơm
bụi đường dài bết thưa tóc mái
mấy khi tất tả một hôm

quanh quẩn về Nam Từ Liêm
ước gì ở mãi giấc chiêm bao hiền
ăn hết bịch gà viên chiên
đạp ga về tới Long Biên,
thẳng đường

Hà Nội, 2/2022

tháng trước, mình quên mất McD’s Hoàng Đạo Thuý thuộc quận Thanh Xuân

vài niềm vui nhỏ

lắm khi giữa vạn người dưng
cất cao giọng nói nở bừng tiếng vui
chẳng bằng chỉ chúng mình thôi
tỉ tê ôm ấp những lời dịu êm

nhiều lần ai nấy ngước xem
vinh quang tất cả đều thèm khát đây
chẳng bằng nắm siết bàn tay
hân hoan chiến thắng nhỏ ngày hôm nay

nhiều khi chữ nghĩa dông dài
mải mê kể lể, miệt mài gửi thưa
chẳng bằng một chữ – rất vừa
lấp trong lòng chỗ trống chưa viết gì

dẫu sao, ta có nhau vì
niềm vui xây bởi những gì nhỏ thôi

Hà Nội, 1/2022

tặng các bạn học viên của mình tại MỞ
, lấy cảm hứng từ bài này của Tùng

hít thở

nếu giờ mình dừng xe lại
bao nhiêu người sẽ bấm còi
bao nhiêu xe đòi vượt mặt
rồi chửi hai đứa dở hơi

anh đỗ xe một phút thôi
và mình cứ ngồi hít thở
hít vào một khắc ung dung
thở ra điều còn trăn trở

hít vào đầy không-dang-dở
thở ra mấy nỗi sụt sùi
hít vào hiền nhẹ an vui
thở ra giọt rơi lã chã

hít vào, thở ra
hít vào, thở ra

ơ này, đời cũng được mà
cứ hít thở, lại đạp ga
đường dài

Hà Nội, 1/2022

vẫn là viết cùng các bạn ở MỞ

nhấp môi

nhấp môi, lại một nhấp môi
hương vị bấy lâu cũng quen rồi, phải đấy
sau cơn này đâu ai bắt mình tỉnh dậy
thế là ngày nữa lại trôi

nhấp môi, một nhấp nữa thôi
đắm say bồi hồi ngỡ là xa xỉ
nằm đây ôm nhau thêm một tí
mơ gì những giấc xa xôi

nhấp môi, lại một nhấp môi
ngày trôi, lại một năm trôi
tim vẫn đập sẽ sàng mong đợi

Hà Nội, 1/2022

I’m a sucker for stupeed traditions; let’s make writing a poem on your birthday each year one of them.

một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

mãi mãi

mãi mãi thì là bao lâu?
hay chỉ bằng cái gật đầu
hôm nay cho ngày sau mãi
rung hoài những nhịp xôn xao

và rung những nhịp lao đao
đôi lần lỡ làng nóng vội
vài lời đợi mong mãi mãi
cũng là nước chảy mây trôi

mãi mãi anh, mãi mãi tôi
u ơ mãi lời ngây dại
những điều mà mình giữ lại
vẫn còn mãi ở đây thôi

Hà Tĩnh – Hà Nội, 12/2021