7 điều về tình yêu

(1)
tình yêu đẹp là tình yêu nuôi-lớn
ấp ôm từ những thương mến dại khờ
vỗ về cả đến khi mắt môi khô
đâu thể mơ mãi làm em bé nhỏ

(2)
khi lớn đủ, rồi thì cũng rõ
chẳng ai yêu một cách tới hai lần
bài hát hôm nay còn vẫn bâng khuâng
chưa chắc mai đã thành lời thương khác

(3)
và những danh xưng và nhãn mác
biết đâu là yêu dấu thật thà
giữ chặt hơn cả lời hẹn ước
là những điều không nhất thiết phải nói ra

(4)
chỉ yêu thôi, như mình vẫn luôn là
như tất thảy ước muốn thành thực nhất
xin biết ơn những mỏ neo chân thật
để giữa dòng không lạc mất mình

(5)
lỡ có đôi khi quên mất tự thương mình
cũng chưa hẳn là điều tồi tệ lắm
bàn tay vẫn có bàn tay nắm
và lòng người vẫn thăm thẳm như nhau

(6)
dẫu tình yêu không biết trước sau
có thể vắng đúng lúc hằng mong ngóng
nhưng nếu mắt người hôm nay không in bóng
đôi má ngày đông cũng đâu bớt ửng hồng

(7)
chỉ có tôi chủ ý động lòng
chủ ý đặt tên anh vào một lần chọn lựa
đặt chiếc ô mở cánh bên ngoài cửa
đi tiếp đoạn này, mưa dẫu tuôn

Hà Nội, 14/2/2025

khó để yêu

kể cả em có ngời rạng nhất
kể cả em hiền dịu nhất trên đời
chưa chắc anh đã nhìn vào mắt
chưa chắc anh mở lời trước nhất

cả khi em hết lòng chân thật
cả khi em cố sức mong chờ
chắc gì anh giữ em thật chặt
nói em có thể thôi đợi bây giờ

anh vẫn một mình trong những giấc mơ
giữa gối chăn không vương hương tóc
bức tường của em, bức tường của anh
xây lên cao bằng những lời thắc mắc

nên em học làm người xinh đẹp nhất
nên em học làm người luôn ân cần
biết đâu em trở thành quan trọng nhất
biết đâu đường dài gần hơn một chút

để anh cũng trở thành người đặc biệt
và em trở thành nơi anh muốn quay về
không còn tường dày ngăn cách ủ ê
và ta mơ một giấc chung duy nhất

khi ta chung một đường với nhau
anh thương em, nhưng lại chẳng nói đâu
có lẽ không phải một mình em biết
không phải mình em rất khó để yêu

rất là khó để được yêu, như em
rất là khó để yêu được, như em
nếu như anh thật lòng muốn biết
thì một lần dám đến mà xem

Hà Nội, 2/2025

presenting a flip side to Vũ Thanh Vân’s
khó để yêu

thơ tình

không ai viết thơ tình
mà làm nên chuyện lớn
không ai đọc thơ tình
để yên tâm mà sống

không ai viết thơ tình
để phân bua cố gắng
không ai đọc thơ tình
mà hàm ơn công trạng

em không viết thơ tình
cho dã tràng xe cát
em không viết thơ tình
như một lời ký thác

anh đừng đọc thơ tình
nếu hôm nay không thiết
anh đừng đọc thơ tình
nếu ngày sau quên hết

Hà Nội, 1/2025

không ai

không ai cất lời ca khe khẽ
giấu vào sau chòm tóc mái phất phơ
không ai đang chờ nụ cười trên khoé miệng
ở đằng sau những bờ vai nhấp nhô

không ai sẽ giật mình ngoái lại
cả khi em buột miệng gọi tên
không ai đứng đó với bàn tay vẫy
và mình như chưa từng cách xa thêm

xưa anh nói cả thế giới quay lưng
(chắc thế giới anh không có em ở đó)
giờ những bóng lưng thoáng quen trên phố
không ai gần em hơn anh nơi khói sương

Hà Nội, 12/2024

(không) làm gì

tôi đi làm thầy cãi cho tình yêu
cho những điều ai cũng xem là hiển hiện
tình yêu hiền
nhưng tình yêu phản diện
cần biết bao nhiêu minh biện để hồn nhiên
dẫu tình yêu vốn đầy lý lẽ riêng
mà không cho những nghi vấn bình thường một lời hồi đáp

tôi đi làm phiên dịch cho tình yêu
cho những kẻ ngoại lai mà muốn nghe tường thuật
nhưng nếu cảm thông là ngôn ngữ chung duy nhất
thì câu chữ tôi cũng chẳng đủ dùng

tôi lại làm bác sỹ cho tình yêu
đắp miếng gạc vụng về lên vết đau bỏng rát
ta sẽ còn đau bao nhiêu lần vì một điều duy nhất?
chừng nào còn tha thiết
chừng đó còn nhói lòng
còn ôm những vết thương
và hỏi xem bao giờ tình yêu mới là phần thưởng

còn tình yêu làm gì cho tôi?
thực ra là không gì cả
tình yêu ở đó
xanh rờn như cây lá
lặng lẽ vươn mình
rồi vô tình lại hé một nhành hoa

Hà Nội, 11/2024

viết cho đường dài

Em chưa từng đến cùng anh: những mênh mông đất, những xanh ngắt trời. Ở nơi tiếng thở tròn hơi, cỏ cây hoa lá đẫm lời anh, em.

Chân không cứng, đá không mềm. Con đường chẳng mãi ru êm gót giày. Không thấy ở trước mắt ngay một đích đến bấy nay dày công mơ.

Cảm ơn anh, lúc chơ vơ, góp lời gom ý để chờ thơ em. Cảm ơn em nhẫn nại thêm, giữa chao đảo vẫn êm đềm nhịp thương.

Hà Nội, 11/2024

m

không ai biết khi nào
những ước mơ sẽ thành hiện thực
cuốn nhật ký không vẽ ra từ trước
những đoạn đường sau rốt sẽ băng qua

người xây cầu bắc những giấc mơ xa
người dựng nhà trong vòng tay khác lạ
người bình chân trước dạt xô nghiêng ngả
chẳng khi nào có một giấc mơ đôi

ta già đi không vì tháng năm trôi
lớn lên từ lần hồi những câu chuyện kể
chuyện bâng khuâng và chuyện nhiều lý lẽ
không biết từ đâu mơ ước đặt lời

hơn nửa thời gian có mặt ở trong đời
để nói với nhau giấc mơ nào có thật
cười xoà trước những bận lòng thường nhật
rồi cũng đi qua một đoạn ngác ngơ

không điểm đến nào đặt tên cho giấc mơ
đoạn đường đẹp nhất mỗi lúc còn háo hức
cho đến khi nào duyên may còn gọi thức
mơ tự do để được tiếp tục mơ

Hà Nội, 10/2024

mở cửa

cô ta khoá cửa
và đem theo chìa
mặc cho mắt ướt
từ nay không về

anh ta im re
giữa căn nhà rỗng
không thiết ủ ê
không buồn vật lộn

tôi lách chấn song
tôi luồn lối tắt
tôi lộn đường vòng
lay khung cửa chặt

miễn sao thấy mặt
nói hết câu chào
miễn còn trong mắt
mong manh chút nào

tôi đi rào trước đón sau
bước qua cửa ấy
biết sau có gì?

Hà Nội, 8/2024

sao không (?)

tại sao họ không hò hẹn
phải đâu chỉ tại họ hèn?
hay sau thương đau dồn nén
nên tim đóng cửa cài then

sao không khơi lòng mở lối
thoát ra mộng mị không lời?
giờ toàn lấp lửng lả lơi
nhem nhuốc câu thơ gán ghép

tại sao không vì nhau cố
mà chơi nhau một vố kỳ?
thiết tha, thủ thỉ, thầm thì
cũng thành câu đùa nhạt thếch

tại sao họ không mong tiếc
như từng tiếc những ngày xa?
đi tong lần yêu mải miết
bây giờ cũng chỉ cười xoà

Hà Nội, 7/2024

in an attempt to make lame puns with người già làm things

cuối giờ chiều

có một phút cuối giờ chiều
để cả thế gian đứng lại
nhìn màn trời qua màn hình điện thoại
một màu huy hoàng nhuộm kín những ô vuông

và nắng chiếu dài hơn
dòng người thôi mướt mải
không lo mình trễ nải
vào lúc không có gì vội hơn một bữa cơm chiều

không ai tất bật liêu xiêu
điện thoại không kêu những hồi giục giã
gió và ánh sáng không đổ xô nghiêng ngả
có lúc này để nhìn lại ta

nhìn về những thứ rất xa
mà cứ ngỡ lòng tay mình nắm chặt

Hà Nội, 6/2024