(ảnh VTH chụp, thơ tặng VTH, ý tưởng của VTH nốt)
Nhìn sang trái,
thấy ngổn ngang bàn giấy
Liếc sang phải,
nghe cất tiếng thở dài
Rời văn phòng tối nay,
nhìn trên đường
chỉ toàn nhàu phai mỏi mệt
Nhìn quanh mình không còn chỗ lách
“Nhìn quanh lần cuối rừng thay lá ngậm ngùi”?
Nhìn trong đầu toàn suy nghĩ tối thui
len chật cứng như người xe giữa phố
Nhìn phía trước,
kế hoạch tương lai nhiều chỗ hở
Nhưng phía trước,
còn bất tận ước mơ an trú thảnh thơi
Ngước nhìn lên,
sẽ thấy mây trời
thấy sáng trong và rộng dài khao khát
Nhìn lên ban công ngập sắc hoa, tiếng hát
nghe tim mình thu thập một khúc ca
Này,
cứ mải nhìn đâu xa
nhìn qua tóc mái loà xoà
vén hộ những sợi vương
nhắc nhau nhìn ngay bên cạnh
Chẳng cần nhìn những đảo điên chóng vánh
quay sang nhau,
nhìn vào mắt thật sâu
Nhìn dọc ngang nếu có thấy u sầu
thì vẫn nhớ
có người khép chân cho mình gối đầu
và ủ rũ,
vẫn còn nhau kề cạnh.
Hà Nội, 01/2021