My Vietnamese translation of the poem from Someone Great

“Câu tạm biệt em nói trên môi
Anh biết đây là đêm cuối bên nhau mà thôi”
Đặt thêm một nụ hôn cuối,
Rồi em sẽ rời đi
Và có lẽ, cho em cùng anh thêm một bữa sáng, một bữa trưa, một bữa tối
No bụng, ấm lòng, thế là mình chia xa
Nhưng giữa những bữa ăn, anh có muốn hai ta
Cùng nằm xuống cạnh nhau thêm lần nữa?
Em gối đầu lên ngực anh, thời gian đứng lại bên ô cửa
Thêm một khoảnh khắc kéo dài
Hy vọng rằng nếu những “một lần” cứ cộng dồn lên mãi
Chúng sẽ dài bằng cả một đời.

Nhưng anh ơi, điều đó không có thật
Không còn có “thêm một lần” nào nữa cho ta
Em gặp anh khi mọi thứ đều vui và mới lạ
Thật nhiều những khả năng bất tận mở ra
Và chúng vẫn như vậy
Cho anh,
Cho em
Nhưng không còn cho chúng ta được nữa
Đâu đó giữa những tháng năm ngược xuôi hối hả
Chúng ta trôi về những phía không nhau
Và ta lớn.

Khi một thứ bị vỡ,
Nếu các mảnh đủ to, mình sẽ hàn gắn và sửa chữa
Chỉ tiếc rằng, đôi khi, mọi thứ không vỡ
Chúng
vụn
nát
tan
tành.
Nhưng chỉ cần tia sáng rọi qua,
Mảnh vỡ ấy sẽ ánh lên lấp lánh
Trong khoảnh khắc những mảnh vỡ đón nắng chiếu vào
Em sẽ nhớ mọi thứ đã từng lung linh đến thế
Và chúng vẫn sẽ luôn đẹp biết bao
Bởi đó đã từng là chúng ta
Và cùng nhau ta đã là những diệu kỳ
Mãi mãi.


Dịch thơ, nhất là thơ không phải của mình, lúc nào cũng là một việc rất khó. Đến cái tiêu đề mình còn không biết phải dịch thế nào?! (dù thực ra bài thơ này vốn không có tên).

Video đoạn đọc thơ ở đây

Dù sao thì, đây là một bài thơ mình rất mê, từ một bộ phim mình cũng rất mê (yes I’m a sucker for romcoms). Không hiểu sao tự nhiên lại đi dịch một bài thơ từ cách đây hơn 1 năm, lại còn là bài thơ chia tay. Bài này buồn, nhưng cho mình một cảm giác buồn rất… tích cực.

Cảm ơn những người tuyệt vời, những “someone great”, và những diệu kỳ trong đời mình.

Hà Nội, 12/2020

Leave a comment